“Thanh tra Oyun?”
Cô ra khỏi khu mua sắm cao cấp được sưởi ấm quá mức của Central Tower. Càng không thể nào hình dung nổi Oulan-Bator rồi sẽ trở thành thế nào vào ban ngày với cơn hỗn loạn bất động sản và những công trường xây dựng khó tin của nó, cô càng ngạc nhiên thấy mình yêu hình hài thành phố về đêm nhờ ánh sáng. Cách đây đã lâu, dưới thời Chế độ Trước, Oulan-Bator chỉ được chiếu sáng để giám sát. Ngược lại, ban đêm bây giờ trở nên đẹp đẽ nhờ hệ thống chiếu sáng tạo đủ loại hình dáng và cấu trúc. Trong các công viên, ánh sáng tỏa ra từ mặt đất và bồn hoa để tưới đẫm những khoảng xanh và hắt sáng từ dưới lên các thân cây và cành cây thấp. Chúng hắt ngược dưới các băng ghế và trùm kín tượng các nhà chinh phục trong tấm áo choàng ánh sáng. Vào mùa hè, chúng tạo ra ánh vàng phản chiếu long lanh trên mặt nước dưới các đài phun nước, và vào mùa đông, chúng tạo ra bóng ánh bạc trên mặt băng bất động dưới ánh trăng và những biển hiệu nhiều màu. Và trên bầu trời đầy sao, mùa đông cũng như mùa hè, ánh sáng hắt lên những tấm voan mờ ảo giống như của tòa nhà Blue Sky Tower, nơi Oyun đang đi tới.
“Thanh tra Oyun?”
Bekter đã tới bên cô sau vài bước chân. Cô vẫn để cả đầu óc vào những cuộc mua sắm khó tin và giật mình ngạc nhiên. Bekter là cảnh sát. Thậm chí là cảnh sát của cảnh sát. Anh ta không thể có mặt ở đây chỉ vì tình cờ. Liệu có phải anh ta theo dõi cô? Liệu có phải anh ta đã thấy cô mua sắm?
Cô đổi tay cầm hai cái túi thanh lịch bằng bìa cứng để anh ta không thể đọc được nhãn mác.
“Anh muốn gì?”
“Tôi có thể nói chuyện với cô chứ?”
“Tôi không nói chuyện với cảnh sát của cảnh sát nếu không bị bắt buộc.”
“Tôi muốn nói với cô về cuộc điều tra nhằm vào Yeruldelgger.”
“Anh đã cấm chúng tôi can dự.”
“Đúng thế. Nhưng không còn là vậy nữa…”
Anh ta nắm lấy cánh tay cô để kéo cô đi tiếp. Cử chỉ của anh ta vừa ân cần vừa tự tin và cô chấp nhận để anh ta làm vậy.
“Nghe này, tôi đoán là cô biết Yeruldelgger và tôi dàn hòa rồi. Ông ấy không còn là nghi can trong vụ này nữa. Thực ra ông ấy là đích ngắm của một âm mưu khó hiểu.”
“Anh mất khá nhiều thời gian để thừa nhận ông ấy vô tội đấy. Tôi đã bảo anh như vậy ngay từ đầu rồi.”
“Tôi đã dành thời gian cần thiết cho một cảnh sát giỏi có thể nghiên cứu và nối ghép các manh mối. Nếu cô ở vào vị trí của tôi và tôi ở vị trí của Yeruldelgger, hẳn cô cũng tiến hành theo cách tương tự.”
“Không, tôi chắc sẽ để anh ngồi mốc ra trong buồng giam. Đó là tất cả những gì các cảnh sát đi dò xét cảnh sát xứng đáng được nhận.”
Họ băng qua công viên phía trước Central Tower và Bekter giữ cô lại. Không khí giá buốt tới mức anh ta nheo mắt lại khi nói chuyện với cô.
“Tôi chỉ muốn cho cô biết tình hình vụ án,” anh ta nói tiếp, quyết định tảng lờ nhận xét của Oyun. “Có người đã bỏ ra rất nhiều công sức, huy động rất nhiều phương tiện, để tìm cách khiến Yeruldelgger gặp rắc rối trong vụ sát hại Altantsetseg.”
“Vậy thì sao?”
“Vậy thì tôi không thể hiểu nổi vì sao. Giết Altantsetseg để nhằm mục đích gì? Cô gái này có ý nghĩa gì? Chưa kể tất cả được ghép nối vụng về tới mức không thể thực sự hạ gục được ông ấy. Vậy thì ích gì chứ?”
“Những cảnh sát tha hóa chăng?”
“Những kẻ đã bị Yeruldelgger tống vào tù ấy à? Người của tôi đã kiểm tra tất cả. Không có gì từ hướng đó.”
Oyun im lặng đi vài bước, trước khi dám nói ra điều cô nghĩ.
“Thế còn Erdenbat?”
“Cái gì, Erdenbat à?”
“Đó là người duy nhất có thế căm thù Yeruldelgger tới mức ấy. Cũng là người duy nhất đủ tàn bạo để thí mạng một người vô tội nhằm mục đích đó.”
“Tôi tưởng ông ta bị coi là đã chết sau vụ tấn công vào trang trại của ông ta ở vùng Teredj năm ngoái rồi chứ?”
“Người ta chưa bao giờ tìm thấy xác ông ta.”
“Đúng thế. Cô tin ông ta còn sống à?”
“Erdenbat mà.”
“Phải,” Bekter thừa nhận. “Tại sao không phải Erdenbat chứ…”
Họ tiếp tục đi một lát trước khi Bekter dừng lại lần nữa, đột ngột đối diện với cô.
“Cô chắc Altantsetseg không phải là nhân tình của ông ấy đấy chứ? Cô ta là gái mại dâm. Ông ấy có thể gục ngã trước vẻ quyến rũ của cô ta lắm chứ.”
Hình ảnh này lập tức lóe lên trong tâm trí Oyun và cô chỉ che giấu được nỗi băn khoăn của mình bằng cách bật cười quá đột ngột. Altantsetseg hiện lên, trong một căn phòng nhỏ, đối diện với Yeruldelgger, đầy khiêu khích, lả lơi và tầm thường, trong chiếc áo lót màu da nâng cặp vú nhỏ của cô ta thật cao với hai núm vú nhô lên qua lớp voan trong suốt viền xa tanh đen và bóng láng như một thứ da nhẹ. Và chỗ kín của cô ta gần như không được che kín, một chiếc quần lót đen với quai xa tanh đen lọt giữa mông. Cũng chính là bộ đồ lót cô vừa mua cho mình tại một cửa hàng xa xỉ trong khu mua sắm. Cô đã từ chối thử đồ bất chấp sự mời mọc của cô bán hàng trẻ. Vì xấu hổ đã dám mua món đồ này hơn là vì sợ để lộ ra các vết sẹo của mình. Cô đã mường tượng ra mình thoát y trước mặt Gourian đầy kinh ngạc, và khao khát được hàm răng anh ta cắn lên làn da cô qua lớp vải tuyn mong manh đã xua tan những cảm giác e dè cuối cùng của cô. Cô đã lập tức gục ngã trước bộ đồ lót thứ hai, bộ này màu đỏ, với quần lót kiểu trái tim nhỏ bằng đăng ten thêu nổi ở phần chỗ kín và một lớp lụa mềm che hờ cặp mông. Còn ở phần trên, chiếc áo nâng ngực kiểu giỏ huyền thoại của một thương hiệu Paris nổi tiếng với chiếc nơ nhỏ điệu đà kết bằng ruy băng có vân ở giữa hai bên vú. Cô bán hàng trẻ đã phải gọi tới một người bán hàng lớn tuổi và nhiều kinh nghiệm hơn để giải thích với cô khái niệm kiểu Pháp che như không che…
“Oyun?”
Cô rùng mình bừng tỉnh khỏi giấc mơ và đỏ mặt trước ý nghĩ Bekter rất có thể đã nhận ra những khao khát của cô.
“Thế nào, cô không tin đó là nhân tình của ông ấy à?”
“Dù chỉ một giây cũng không!” cô trả lời quá nhanh và bước lên trước anh ta ba bước.
“Cô biết ông ấy rõ hơn tôi,” anh ta thừa nhận. “Giả thiết chúng tôi đang điều tra hiện tại là nếu có âm mưu, tội ác này chỉ có thể nhằm ép buộc Yeruldelgger làm điều gì đó, hoặc ngăn cản ông ấy làm điều đó. Nhưng là điều gì?”
“Anh chỉ việc hỏi ông ấy!”
“Cô biết rõ là ông ấy biến mất rồi.”
“Yeruldelgger chẳng bao giờ biến mất cả. Ông ấy vắng mặt, rồi lại xuất hiện trở lại. Ông ấy vẫn luôn làm như thế.”
Bekter dừng bước, song lần này không giữ Oyun lại. Cô bước thêm vài bước rồi ngoái lại và hiểu rằng cuộc nói chuyện giữa họ đã kết thúc. Cuối cùng thì có thể Bekter là một anh chàng tử tế. Cô dành cho anh ta nụ cười thân mật rồi đi tiếp.
“À, Oyun này!”
“Sao?”
“Nếu tôi là anh chàng quân nhân bảnh trai của cô, tôi thích cô mặc màu đen hơn…”
Cô phải mất đến hai giây để hiểu. Cô nhìn anh ta, cụp mắt xuống hai cái túi, rồi lại ngẩng đầu lên và thấy anh ta rời đi không đợi câu trả lời của cô.
“Đồ khốn kiếp!” cô thầm rủa, vừa ngượng ngùng vừa thấy tự hào nóng bừng mặt.
Cô băng qua bãi đất về phía Đại lộ Hòa bình. Giờ đây, khi đã có người khác biết, tốt hơn nên nhượng bộ trước cám dỗ muốn cho Gourian thấy càng nhanh càng tốt. Ý nghĩ điên rồ thoát y để trưng mình ra trong những món đồ lót phù phiếm khiến bụng cô quặn lại. Nhưng khi đi qua trước bức tượng người kỵ sĩ cứng đơ trên con ngựa đang thực hiện một cú đá hậu khó tin trên bệ đá giữa đài phun không nước, cô do dự đồng thời mỉm cười về sự táo bạo của mình.
Thoạt tiên cô nghĩ rằng người đàn ông nọ đang khinh miệt sự do dự và nụ cười của cô.
“Tôi đồng ý với cô,” ông ta nói. “Đây là một tư thế rất khó tin.”
Ông ta khá thanh lịch và ăn mặc bảnh bao, nhưng cô lập tức nhận thấy hai vệ sĩ đứng hai bên sau ông ta năm mét. Theo trực giác, cô liền nghĩ tới một trong những tay nhà giàu mới nổi ngạo mạn hơn là một toan tính bắt cóc mới. Một trong những kẻ mới phất nghĩ rằng họ có thể giành được mọi thứ, kể cả những phụ nữ trẻ nhất, và tự trang hoàng cho mình bộ dạng của kẻ hiểu biết.
“Tay kỵ sĩ này!” người đàn ông vừa nói tiếp vừa chỉ về phía bức tượng. “Cô đã bao giờ thấy trên thảo nguyên của chúng ta một anh chàng kỵ sĩ tự phụ thế này không? Bất cứ kẻ nào cưỡi ngựa kiểu này hẳn cũng đều bị dập mông đến nát bét!”
Ông ta có lý. Con ngựa hất hai chân sau lên, và tay kỵ sĩ không ngả người ra phía mông ngựa đủ mức để cự lại cú lắc. Người nghệ sĩ cũng tạc anh ta ngả sang bên, cánh tay phải giơ lên quá cao và không đủ hất ra sau để tránh cho anh ta khỏi ngã.
“Ít nhất vào mùa hè anh ta còn có thể rơi xuống nước. Nhưng vào thời tiết băng giá này, anh ta sẽ ngã lộn xuống từ đỉnh tảng đá và gãy xương trong cái đài phun nước đóng băng này.”
Thêm lần nữa ông ta có lý, song Oyun không có tâm trí đâu để diễn vai các cô nàng ỡm ờ với cậu bé vàng. Cô quay lưng lại với ông ta mà không trả lời.
“Thanh tra Oyun?”
Lần này, cô cứng đờ người tại chỗ trước khi quay về phía người biết cả tên lẫn cấp bậc của cô. Người đàn ông chỉ hơi lại gần, hai tay vệ sĩ vẫn giữ nguyên khoảng cách sau lưng ông ta.
“Thanh tra Oyun, nếu tôi được phép, và không hề tìm cách xúc phạm cô, trái với anh chàng của Ban Đặc vụ, tôi hình dung ra cô trong bộ đồ đăng ten đỏ theo phong cách Pháp hơn là trong bộ kia.”
“Đồ nhìn lén khốn kiếp bẩn thỉu,” Oyun nổi xung và tiến thắng tới chỗ ông ta.
Hai tay vệ sĩ lập tức quây lấy ông chủ của họ đế bảo vệ, luồn một bàn tay vào dưới áo vest. Song Oyun đã rút súng ra và chĩa vào cả đám. Người đàn ông, không hề hốt hoảng, ra hiệu đế mấy vệ sĩ lùi lại và không rút súng.
“Người ta đã không nói dối tôi,” ông ta nói tiếp với Oyun. “Cô đúng là rất sắc sảo và có phản xạ hoàn hảo. Cô nên nghĩ tới việc làm việc cho tôi.”
“Và tôi sẽ làm việc cho ai đây?”
“Việc cô không biết điều đó quả là đáng bực mình. Mặt khác, chẳng phải vai trò của người đứng đầu các cơ quan tình báo là phải kín đáo sao?”
“Ông là Bathbaatar? Bathbaatar của Cơ quan An ninh Quốc gia sao?”
“Là tay Bathbaatar đó đấy. Liệu điều này có thể cho phép tôi yêu cầu cô hạ súng xuống trước khi một trong những tay bảo vệ ngu ngốc tại một cửa hàng xa xỉ bắn hạ tất cả chúng ta vì nghĩ rằng đây là vụ mưu toan cướp có vũ khí hay không?”
Bất chấp cái lạnh và đêm tối, một đám đông vui vẻ lang thang dưới bóng biển hiệu của các nhãn hàng quốc tế, như thể một sự xa xỉ dễ lây lan sẽ đem tới cho mỗi kẻ hiếu kỳ chút thanh lịch trễ nải đặc trưng của đám người khá giả. Vào lúc này, vẫn chưa ai nhận thấy cơn phẫn nộ của Oyun hay khẩu súng của cô.
“Xin cô đấy,” Bathbaatar vừa nói tiếp vừa nhướng mày, “hãy để tôi tháp tùng cô tới tận khách sạn cô ở!”
Gã khốn này sử dụng mỗi từ như một cú đấm. Làm sao ông ta biết cô sẽ tới khách sạn? Làm sao ông ta biết cô đã mua hai bộ đồ lót có màu khác nhau? Và thêm nữa làm thế nào ông ta biết Bekter thích bộ màu đen hơn? Làm thế nào mà tất cả các cơ quan an ninh của đất nước này lại có thể biết được những điều cô đã hình dung cho buổi tối bí mật và riêng tư nhất của đời mình?
“Mật vụ mà!” người đàn ông tóm lược lại và dang hai tay ra, như thể mấy từ này trả lời cho tất cả những câu hỏi không thành lời của Oyun.
Cô cất súng và hất hàm về phía hai tay vệ sĩ.
“Được lắm, chúng ta không nhúc nhích khỏi chỗ này và hai người kia đứng cách xa hai mươi mét.”
Bathbaatar tán thưởng năng lực phán đoán của Oyun. Cô và ông ta đang đứng trong vùng tối, còn hai vệ sĩ đứng trong vùng sáng. Trong trường hợp có ẩu đả, tình thế này sẽ cho Oyun có được vài phần giây ưu thế quý giá.
“Người ta kể rằng cô đã bị mấy tay lính điệu đi ở ngay lối ra của hộp đêm 100%.”
Đó là một cách để nhắc nhở cô hiểu ông ta đã biết chuyện hơn là một câu hỏi.
“Họ đã mời tôi theo họ bằng cách thức hơi kiên quyết.”
“Tôi đã có cơ hội nói về chuyện đó với Yeruldelgger. Người đàn ông mà các cô tìm thấy chết trên dãy Otgontenger là người của tôi. Được cài vào quân đội…”
Cô đón nhận cú sốc mà không biểu lộ gì, song Bathbaatar đủ ranh mãnh để biết phản ứng này không có ý nghĩa gì. Sự trì hoãn gần như không thể nhận ra trong phản ứng của cô đã xác nhận đánh giá của ông ta là đúng.
“… Vậy thì sao?”
“Chẳng sao cả,”” ông ta trả lời. “Cô đủ lớn để rút ra những kết luận hợp lý.”
“Và Yeruldelgger đã rút ra những kết luận nào?”
“Chẳng gì cả, vì ông ấy không biết.”
“Nhưng ông vừa nói với tôi…”
“Tôi đã nói với Yeruldelgger rằng người đó là người của tôi. Tôi đã không nói với ông ấy về nhiệm vụ của anh này.”
“Vậy tại sao ông lại cài người vào quân đội?”
“Tôi vẫn chưa thể nói với cô được. Lúc này, thông điệp của tôi như sau: cô hãy cảnh giác với đám quân nhân và cảnh báo Yeruldelgger.”
“Không ai biết ông ấy đang ở đâu.”
“Ông ấy đang ở bên kia biên giới, vùng Krasnokamensk, tại Nga.”
“Nếu thế thì tại sao ông không tự mình báo cho ông ấy?”
“Công việc của tôi là cởi các nút thắt chứ không phải giật dây. Tôi không biết Yeruldelgger tìm kiếm cái gì, nhưng tôi quan tâm tới thứ ông ấy có thể tìm ra. Thế nên tôi để ông ấy làm. Và cùng với cô.”
Bathbaatar đã đưa mắt rất kín đáo về phía người vệ sĩ ở phía trái mình. Ông ta sắp rời đi.
“Tôi không giữ ông lại đâu,” Oyun nói với chút ngạo mạn nhiều hơn mức cô muốn. “Tôi đoán là chúng ta chưa bao giờ gặp nhau và bức tượng kỵ sĩ này sẽ tự hủy sau năm giây nữa phải không?”
“Viện dẫn hay lắm,” ông ta mỉm cười, “nhưng tôi không phải Daniel Briggs, lại càng không phải Jim Phelps.”
Rồi ông ta trở lại nghiêm túc và nhìn Oyun chăm chăm vài giây.
“Cuộc gặp này đương nhiên đã diễn ra và tôi mời cô cân nhắc những khuyến cáo của tôi, Oyun. Và ngay tối nay…,” ông ta vừa nói thêm vừa chỉ vào những chiếc túi đựng đồ lót mà cô lập tức giấu ra sau lưng, như một cô nhóc bị bắt quả tang đang hút thuốc trộm.
Trong thời gian cô tìm một câu trả lời cay nghiệt, người đàn ông và hai vệ sĩ của ông ta đã rời đi. Cô sững sờ trước sự táo tợn và ngạo mạn của mình, như cô đã cảm thấy sau câu nói của Bekter. Vừa tức giận vừa phẫn nộ, cô đi lên phía bức tượng Marco Polo, gia nhập đám người lang thang dạo đêm mặc áo phao trong những luồng ánh sáng đầy màu sắc. Tiếng cười nói của họ phả ra những luồng hơi trong buổi tối quang đãng, và Oyun tìm kiếm bằng trực giác người đàn ông im lặng đang theo dõi cô trong đám đông.
“Được chưa nào?” cô đột nhiên hét lên đồng thời dang tay ra, mỗi tay cầm một chiếc túi. “Không còn tay cảnh sát nào để làm hỏng buổi tối của tôi nữa chứ? Kết thúc chưa? Tôi có thể đi làm tình với người đàn ông tôi yêu được rồi chứ?”
Và cô quyết định tới căn phòng hạng sang đã đặt trước cho tối hôm nay ở khách sạn Blue Sky. Đằng xa, hình dáng ánh xanh của tòa nhà lắp toàn kính nổi bật trong ánh sáng điện tử. Rất nhiều người thấy tòa nhà này như một cánh buồm với mặt phía Nam vươn thẳng và hẹp như cột buồm cao một trăm mét, và mặt Bắc uốn cong thành một phần tư đường tròn như cánh buồm tam giác không phù hợp cho đất nước không có biển này. Oyun thì lại nhìn thấy nó giống bề mặt uốn cong của một cây rìu bằng thép sắc lẻm. Nằm ở phía bên kia Đại lộ Hòa bình, nhìn xuống hai hécta mặt đá lát đối xứng theo phong cách Xô Viết của quảng trường Sukhbaatar rộng lớn, tòa nhà này đã làm thay đổi tầm nhìn thành phố của cô. Trước đây, nằm lù lù đối diện với khu đất mà nó nhìn xuống, quay lưng vào tòa nhà chính phủ trong một cái hốc không cửa, được tôn lên cao nhờ chuỗi bậc thang cao bằng đá cẩm thạch, bức tượng khổng lồ của Thành Cát Tư Hãn luôn có vẻ đe dọa với cô.
Tất cả mọi người đều thích thú nhìn thấy ở bức tượng hình ảnh của một người cha mạnh mẽ và quyền uy, hai cánh tay đặt lên tay vịn ngai vàng, hai chân xoạc ra không chút xấu hổ sợ hãi, đang dõi theo dân tộc mình và bảo vệ cho tòa nhà chính phủ. Oyun luôn thấy ở bức tượng này hình ảnh của một người cha độc đoán và bạo lực, im lặng quan sát thần dân và cấm họ vào ngôi nhà của mình. Nhưng giờ đây, với phần mặt rìu nằm cân bằng dựa trên lưỡi rìu sắc lẻm thắng theo trục của bức tường, Blue Sky đưa Thành Cát Tư Hãn trở lại vị thế của ông ta trước đây: một bạo chúa mà sức mạnh nằm ở chỗ là kẻ tàn bạo nhất và mạnh mẽ nhất, và ngày nay chỉ còn là thế. Một bạo chúa của quá khứ. Oyun vui vẻ thầm nghĩ chỉ cần một cú đá nhẹ, một cái búng tay đơn giản, cũng có thể làm cây rìu đổ ập xuống chặt làm đôi tòa lâu đài cẩm thạch không thể ưa nổi vuông chằn chặn theo phong cách Stalin và rốt cuộc chặt vỡ bức tượng của người cha bảo trợ. Với cô, Blue Sky, với chiều cao và sự táo bạo của nó, cuối cùng sẽ gắn kết thành phố của cô với những thế giới khác. Đất nước cô sẽ bước vào chiều thẳng đứng đương đại. Sức mạnh của Khan chỉ tỏa ra theo phương nằm ngang, trong không gian và ở thời những cuộc chinh phục của ông ta. Và giờ đây trước mặt ông ta là thứ mà ông ta đã xéo nát trên khắp thế giới, vì nó quá mong manh trước sức mạnh tàn bạo của ông ta: cái đẹp và sự thanh lịch. Trí tưởng tượng. Thẩm mỹ. Và thực tế mới này sừng sững trước mặt khiến ông ta đột nhiên trở nên thật bé nhỏ và vô nghĩa ở tít trong góc cái hốc ở đầu bên kia quảng trường. Với cô, khách sạn đã cắt đi sợi dây rốn mà không ai dám thừa nhận đó là sợi dây ràng buộc biến họ thành tù nhân của một huyền thoại.
Cô bước vào tiền sảnh của Blue Sky, đối diện với quầy lễ tân dài bằng cẩm thạch đen nơi ba nhân viên lễ tân đang ở đằng sau, đứng im bất động, hai tay để sau lưng, mặc đồng phục sẫm màu. Cô nhận lại chìa khóa từ của mình và đi thẳng tới chỗ thang máy trong khi đáp lại nụ cười xã giao của họ. Ở giữa sảnh, bên chiếc bàn tròn bằng cùng thứ đá như quầy lễ tân, một phụ nữ trẻ đẹp mặc trang phục lễ hội đang cẩn thận dựng lên bộ khung thu nhỏ của một căn lều truyền thống. Cô này để cả vào đó sự tinh tế và kiên nhẫn của người chơi Mikado và khi công việc của cô hoàn tất, các vị khách sẽ có thế chiêm ngưỡng sự bài trí trong một căn lều thảo nguyên qua bộ khung gỗ mong manh của các vách ngăn và phần mái không được phủ dạ hay vải bạt. Khi đi ngang qua, Oyun hiểu từ sự chậm rãi và thận trọng trong các cử chỉ của cô ta rằng cả mô hình chỉ là những mảnh ghép được xếp thăng bằng với nhau mà không có khớp gắn cố định.
Cô đã yêu cầu xem qua nhiều phòng trước khi quyết định. Một phòng “sang trọng” vì phòng tắm đáng kinh ngạc hoàn toàn lắp kính nằm ở chính giữa phòng ngủ. Cô thấy sự thiếu kín đáo này rất kích thích. Cô đã mường tượng ra mình tắm dưới vòi sen sau khi làm tình trước ánh mắt không chút lúng túng của Gourian, vẫn còn trần truồng và thỏa mãn về cô trong đống chăn lộn xộn. Rồi cô đi xem các phòng và chọn phòng Plazza, ở tầng trên cao, cao hơn phần lưỡi rìu, trên phần lưỡi uốn cong, nhìn ra cả quảng trường Sukhbaatar trước mặt và toàn bộ phần còn lại của Oulan-Bator bên tay phải. Phòng tắm được ngăn riêng bằng bức tường kính mờ, và cô lập tức quyết định như thế sẽ là đủ đế cô chơi mấy trò cái bóng khêu gợi. Nhưng ngay khi nhìn thấy thành phố dưới chân mình, Oyun quyết định sẽ để mình được yêu trước những hình ảnh phản chiếu của thành phố được chiếu sáng trong đêm. Cô sẽ tắt các đèn vách và đèn đầu giường, và cả hai người họ sẽ bồng bềnh trên bầu trời của chính thành phố lấp lánh những đốm sáng. Cô sẽ để anh yêu mình như anh muốn, áp mình vào những tấm vách kính chạy xuống tận sàn, bên bờ vực thẳm…
Cô đã sẵn sàng cho tất cả sự táo bạo này, song trong một thoáng e dè, cô đã chọn cách hối hả chạy vào phòng tắm để thử mấy bộ đồ lót. Đầu tiên cô mặc bộ đồ vải tuyn đen, rồi lập tức rùng mình trước sự xuyên thấu táo tợn của nó, và ánh sáng với cô đột nhiên trở nên quá trực diện và gay gắt. Cô đi sang phòng ngủ mà không bật đèn để ngắm nhìn mình phản chiếu trong những tấm kính đã trở thành gương trên nền bóng tối bên ngoài.
Người đàn ông đã ở đó, ngồi trong chiếc ghế bành. Một người Hoa, tương đối nhỏ bé, nhưng sắc bén về thể chất, khuôn mặt hằn một vết sẹo do bị bỏng, súng trong tay. Một khẩu PSS do Nga sản xuất để bắn những viên đạn cỡ nòng 7,62mm và hấp thụ khí thuốc đẩy, không cần ống giảm thanh, cho phép bắn hạ mục tiêu trong khoảng cách tới hai mươi mét mà không gây bất cứ tiếng nổ nào…