Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 84 … trong khi vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

❊ ❊ ❊

“Tôi cũng muốn bị mua chuộc,” Oyun vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt viên tướng.

Ông ta nhìn cô không đáp. Cô đã gọi điện cho ông ta và viên tướng đã mời cô tới gặp mình tại ngôi biệt thự lộng lẫy của ông ta ở Zaïsan. Ở phía bên kia của thư viện kiểu Anh nơi ông ta tiếp đón cô, bể bơi trong nhà chạy dài dưới mái kính để vươn ra khu vườn phủ đầy tuyết. Một cô gái trẻ có thân hình tuyệt mỹ đang nhẹ nhàng bơi trong làn nước bốc hơi nóng.

“Tôi muốn ít nhiều tất cả những thứ này, ông hiểu chứ?”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì, cô em.”

“Hãy tránh dùng giọng hạ cố đó với tôi, tướng quân, ông chẳng có vẻ gì của một người ông tốt bụng cả.”

“Cô vẫn còn giận tôi về lần trùm đầu bịt mặt đó à?”

“Tôi không giận ông. Tôi muốn thứ ông có. Hay ít nhất cũng là một phần.”

“Với một người trên tay đã dính máu của ít nhất hai người thuộc phía chúng tôi, tôi thấy cô ngạo mạn quá đấy.”

“Bọn chúng ở đó để giết tôi. Nhiều khả năng là theo lệnh của ông. Cũng như những kẻ khác thôi.”

“Thêm một lần nữa tôi không hiểu…”

“Người chết trên dãy Otgontenger, tôi có bằng chứng rằng tác giả là ông. Việc buôn hàng lậu bằng trực thăng của quân đội, tôi cũng đã có bằng chứng. Việc các quân nhân sát hại một người của bên chúng tôi tại một trong các địa điểm trung chuyển, tôi cũng có bằng chứng. Và là bằng chứng video. Giờ ông đã hiểu rõ hơn một chút rồi chứ?”

“Tôi hiểu… Và cô muốn gì nào?”

“Dự phần.”

“Nhưng cô còn chẳng phải là quân nhân.”

“Tôi là cớm, vậy cũng tương tự, phải không?”

“Chẳng có gì chung cả. Cô thấy đấy, cô gái trẻ, tất cả chuyện này không phải là trò tống tiền như cô tưởng đâu. Đây là vấn đề danh dự. Danh dự của chúng tôi. Cô có biết rằng đất nước này, từng là đế chế quân sự lớn nhất trong cả lịch sử nhân loại, lại sắp sửa từ bỏ quân đội của mình hay không?”

“Người ta có thể chân thành tự hỏi các ông sẽ có ích gì trong trường hợp xảy ra xung đột.”

“Đây không phải là vấn đề xung đột hay kẻ thù. Đây là sự khinh miệt của quốc gia dành cho những người đã tận tụy xây dựng và bảo vệ nó. Những nghị sĩ dân sự đề xuất giải thể quân đội và phi quân sự hóa đất nước, vấn đề là vậy đấy. Thế nên chúng tôi tự trả lương cho mình trước khi bị vứt bỏ. Chúng tôi đoạt lấy phần mình, chỉ đơn giản vậy thôi.”

“Điều này không làm thay đổi gì yêu cầu của tôi cả. Ông kiếm được bao nhiêu mỗi năm? Một triệu, hay hai triệu đô la?”

“Chúng tôi lấy số tiền mà chúng tôi thấy là khoản thù lao hợp lý đất nước còn nợ chúng tôi.”

“Một triệu, hay hai triệu đô la?” Oyun nhắc lại.

“Cô không tới được mức ấy đâu, chúng tôi không phải lũ cướp. Một số sĩ quan cao cấp chúng tôi chia nhau một khoản năm triệu đô la để đảm bảo có được tương lai tử tế trong trường hợp phi quân sự hóa. Tại một đất nước nơi tám trong mười gia sản lớn nhất nằm trong tay các chính khách được bầu ra, tôi nghĩ chúng tôi chẳng phải nhận bài lên lớp về đạo đức từ bất cứ ai.”

“Có lẽ từ gia đình của viên sĩ quan tình báo mà các ông ám sát trên dãy Otgontenger, ông không nghĩ vậy sao?”

“Chúng tôi là quân nhân. Chúng tôi không ám sát. Chúng tôi loại bỏ những mục tiêu gây nguy hiểm.”

“Bằng cách bỏ mặc họ chết tê liệt vì một mũi tiêm penthotal hả? Dù thế nào đó cũng không phải là vấn đề. Tôi quên những gì tôi biết để đổi lấy một phần chiếc bánh. Và thêm nữa, ai trả tiền cho ông?”

“Sẽ phải lựa chọn đấy, Oyun. Cô muốn một phần, hay cô muốn biết?”

“Tôi muốn biết phần của tôi từ đâu tới.”

“Từ tôi, và chuyện này chấm dứt ở đây. Nhưng đổi lại, tôi muốn cô chấm dứt hai cuộc điều tra liên quan đến chúng tôi bằng cách loại bỏ Yeruldelgger. Gã điên này cuối cùng thế nào cũng lần ra chúng tôi, và hắn không tham lam như cô. Hắn đã chứng tỏ điều đó trong quá khứ, gã ngốc này sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ thứ đạo đức của hắn. Cô cần loại bỏ hắn. Nói cho cùng, cô cũng đã loại bỏ được Slava và Gourian, phải không? Vậy hãy làm tương tự với hắn và cô sẽ xứng đáng với phần của mình.”

“Tại sao ông không tự xử lý Yeruldelgger?”

“Chúng tôi đã thử rồi.”

“Vụ sát hại cô gái để bẫy ông ta ở khách sạn Mongolia là ông làm hả?”

“Không. Chúng tôi chẳng liên quan gì tới vụ đó cả. Chúng tôi đã thử chặn hắn ở Mardaï, nhưng…”

Oyun cảm thấy có xao động ở phía bể bơi. Cô gái trẻ lên khỏi mặt nước ở bên ngoài ngôi biệt thự và một gã đàn ông tới khoác khăn tắm quanh người cô ta để đưa cô ta về phía khu vườn trong khi liếc mắt theo dõi Oyun. Một tay khác bước vào thư viện lại gần viên tướng đồng thời giương mắt tức giận. Y thì thầm vài lời vào tai ông ta, rồi Oyun thấy một tia giận dữ lóe lên trong mắt viên tướng. Ông ta đứng dậy khỏi ghế bành, rút súng ngắn ra vừa chĩa vào cô vừa nguyền rủa.

Oyun tìm cách rút khẩu súng cô đang giấu sau lưng, nhưng hai người đàn ông mà cô không hề nghe thấy bước vào đã giữ lấy cô từ đằng sau và khống chế không cho cô nhúc nhích. Viên tướng liền lấy từ trong một ngăn kéo của chiếc bàn thấp ra một hộp bằng gỗ quý, rồi lấy trong hộp một chiếc xi lanh và cắm kim vào cổ cô gái trẻ. Cô lập tức cảm thấy buồn nôn và nhận thấy cơ thể đang dần dần rời bỏ mình, trong khi vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.