Zarzavadjian đã học được cách yêu thế giới rối rắm của không gian đằng sau các nhà ga và những đường ray rẽ nhánh. Tất cả những cột trụ, xà đỡ cùng cần trục và biển báo treo. Những biển báo giảm tốc, những biển hiệu đèn cho phép vượt. Những đèn đỏ báo dừng và đèn tím báo đầu tận đường ray. Và tất nhiên cả mạng lưới các đường ray ngang dọc chằng chịt. Nhưng anh không thích những toa tàu bất động, lại càng không thích những container nằm chồng đống. Dẫu vậy đó là nơi anh ẩn nấp từ nhiều giờ nay. Giữa chừng một trăm chiếc container để rải rác thành chồng hai hay ba chiếc trên một khu đất kín đáo nằm ở tận cùng cảng Le Havre, bên cạnh cửa sông. Trên thực tế, anh chỉ theo dõi các toa tàu. Ba toa tất cả, ở cuối một đường ray nhánh có thanh ray đã gỉ sét. Chính ở đó anh đã bắt gặp hai người đàn ông có vũ trang.
“Thế nào, khách hàng, đang làm ăn à?”
Họ cùng quay lại và tìm cách rút súng ra, nhưng Zarzavadjian đã chĩa súng buộc họ phải tuân theo mình.
“Đừng ngu ngốc, chúng tôi là cảnh sát.”
“Hay quá, tôi cũng thế.”
“Đơn vị nào?”
“Đường sắt.”
“Còn chúng tôi là BAC[1], anh bạn,” một giọng nói vang lên sau lưng anh, “thế nên, bỏ súng xuống, tay chơi.”
Zarzavadjian cảm thấy nòng một khẩu súng ngắn tự động gí vào gáy mình. Đó đã là sai lầm thứ hai của nhân vật thứ ba này.
“Anh bạn mất thời gian cho chuyện này đấy, khách hàng!”
Sai lầm thứ nhất, đó là anh ta đã tiến lại chỗ anh trên cùng trục như hai kẻ đang bị anh khống chế. Khi huấn luyện kỹ thuật này, đây luôn là một trong những khuyến cáo đầu tiên anh đưa ra. Một, không theo cùng một trục, và hai, không ở khoảng cách này.
“Có lẽ vì anh đang đợi tôi chăng?”
“Ngày nay cảnh sát luôn đi ba người, phải không? Vậy thì tôi tự nhủ…”
“À, đừng có nói gì cả và bỏ súng xuống.”
“Tôi vẫn đang khống chế các đồng nghiệp của anh trong tầm súng đấy!”
“Anh tưởng có thể bắn nhanh hơn tôi hả?”
Đó là sai lầm thứ ba. Tin chắc rằng đã nắm mọi thứ trong tay. Tin vào ưu thế vật chất hay số lượng của mình. Tệ hơn thế, tin vào ưu thế chiến lược của mình.
“Nào, anh bạn, bỏ súng xuống, kết thúc rồi!”
“Đồng ý thôi, khách hàng!”
Anh chĩa thẳng cánh tay về phía hai người anh đang khống chế rồi xòe tay ra để khẩu súng quay xung quanh ngón trỏ, báng quay lên trên. Hai tay cảnh sát mất cảnh giác liền lại gần để tước lấy nó trong cơn bực bội vì đã bị mất mặt. Sau gáy anh, lực ấn của nòng súng thoáng lỏng ra. Người đàn ông ở đằng sau nghĩ rằng hai người còn lại hẳn đã kiểm soát được tình thế. Thêm sai lầm nữa. Hai người này vẫn chưa làm được điều đó, còn anh ta thì đã không còn khống chế được Zarzavadjian. Trước tiên anh xử lý đối thủ ở đằng sau mình để lôi tay này ra đối mặt với hai tay cảnh sát kia bằng một cú khóa cánh tay và nhân thể tước luôn súng của anh ta. Bằng cùng cử động, anh quẳng tay này quật vào hai người kia và vô hiệu hóa cả ba khi hất họ va vào một chiếc container ngã dúi dụi. Người đầu tiên ít nhiều lấy lại được thăng bằng tìm cách rút súng của anh ta ra để tự vệ, nhưng Zarzavadjian không hề lo ngại. Anh lấy từ trong túi mình ra khẩu súng ngắn tự động mà anh chàng kia đang tìm.
“Khẩu này là của anh đây, khách hàng. Súng của các đồng nghiệp anh ở bên túi kia! Ở BAC người ta dạy các anh những gì vậy hả? Một gã bên cảnh sát đường sắt, chuyện này không làm nơ ron thần kinh của các anh được kích hoạt à? Các anh tin rằng khi vào cảnh sát đường sắt người ta tìm kiếm thăng tiến sự nghiệp hả? Các anh không nghĩ rằng nghe có vẻ giống một hình phạt hơn sao? Các anh không đặt câu hỏi để biết xem liệu một gã đã làm gì tồi tệ đến mức đáng phải chịu vậy không à? Anh bạn, theo anh tôi đã có thể làm gì để đáng phải chịu thế này?”
“Trò ngớ ngẩn, hẳn rồi,” người cảnh sát được chỉ định đáp trong khi cố gắng lấy lại ít nhiều tự tin.
“Chính xác, như anh đã nói, khách hàng. Trò ngớ ngẩn, và ở quy mô còn lớn hơn kìa. Vì, như anh bạn thấy đấy, đường sắt không phải là thứ tôi được đào tạo ban đầu, giờ thì hắn các anh phải thấy ngờ ngợ điều đó!”
“Anh từ đâu ra?” người cảnh sát đã tìm cách khiến anh bị bất ngờ lúc trước hỏi, đồng thời cũng ngờ ngợ câu trả lời.
“Lực lượng đặc nhiệm, đầu tiên trong quân đội, sau đó trong an ninh nội địa của cảnh sát, chỉ huy các chiến dịch hải ngoại trước khi dính chuyện ngớ ngẩn,” Zarzavadjian liệt kê. “Phần lớn thời gian là chuyên gia huấn luyện cho lực lượng can thiệp ở các nước mới nổi. Tóm lại là dân biệt kích!”
“Mẹ kiếp!” người cảnh sát thứ ba ngao ngán thốt lên. “Vậy thì anh nhúng mũi phá thối cuộc điều tra của chúng tôi làm gì hả?”
“Các anh tìm cái gì?”
“Một băng nhóm làm bay hơi các hầm rượu và cửa hàng nước hoa trong vùng. Chúng tôi cho rằng hoạt động của chúng được tổ chức từ khu nhà kho tại một khu vực công nghiệp của thành phố. Chúng tôi nghi ngờ chúng tuồn hàng trộm được ra nước ngoài bằng tàu hỏa, vì thế chúng tôi đi điều tra lần lượt từng khu tập kết container một.”
“Các anh biết gì về chúng rồi?”
“Toàn vị thành niên. Chúng tôi đã chộp được hai đứa, chúng không chịu tòi ra gì hết. Chúng tôi buộc phải thả nhưng đã bám theo chúng tới tận cảng. Sau đó, chúng đã cắt đuôi được chúng tôi. Lũ nhóc. Mấy thằng nhóc Tàu.”
“Mấy đứa người Hoa, ý anh là thế chứ gì?”
“Phải, đúng rồi.”
“Đúng như tôi muốn nói. Người Hoa.”
Mấy viên cảnh sát phải mất một lúc mới hiểu lời nhắc nhở của Zarzavadjian.
“Được rồi, người Hoa, nếu anh thích thế hơn.”
“Tôi thích thế hơn. Được rồi, giờ chúng ta sẽ làm thế này. Các anh chấm dứt những trò ngớ ngẩn và quay về đồn mà làm một vại bia, còn tôi yên ổn tìm kiếm các toa tàu của tôi.”
“Các toa tàu của anh? Một gã thuộc lực lượng đặc biệt đi tìm các toa tàu sao? Chúng chuyên chở cái gì, vũ khí à? Hay ma túy?”
“Chẳng gì cả, khách hàng, chúng chẳng chuyên chở gì cả, và đấy mới là cái hay ho. Chúng rỗng tuếch và SNCF[2] đã để mất dấu chúng.”
“Phải, còn những toa tàu chúng tôi tìm thì được bọc thép chất đầy hàng Pháp chở đi bán lại ngoài chợ đen ở đâu đó đầu kia trái đất, thế nên hãy để chúng tôi làm việc của mình và quay lại với mấy trụ bẻ ghi của anh đi.”
“À, sai rồi, khách hàng, các toa tàu của tôi đắt giá hơn nhiều! Một trăm năm mươi toa tàu biến mất khỏi các danh sách từ ba năm nay với giá thuê mỗi ngày hai mươi euro, thế là toi món thu nhập: cũng là ba củ khoai bự phải không nào[3]?”
“Khoai à?”
“Phải, khoai, gạch, ván, xà. Bạc triệu chứ sao nữa! Thế nên chúng ta kết thúc trò chơi ở đây và tôi sẽ là người làm việc.”
Anh lần lượt tháo tất cả băng đạn ra khỏi súng của họ rồi ném vào đám cỏ càng xa càng tốt. Rồi anh ném mấy khẩu súng ngắn không còn đạn ra ngoài tầm tay họ lên nóc mấy chiếc container xếp chồng lên nhau. Những khẩu súng rơi xuống kêu vang khi đập vào lớp kim loại.
“Này, đồ…”
“Im!” Zarzavadjian gầm lên.
“Chó chết, tao thề với mày là…”
“Ngậm miệng! Nghe đi!”
Anh chĩa súng vào viên cảnh sát nọ để buộc anh ta im lặng và hai người kia bị đóng đinh tại chỗ.
“Nghe đi!” Zarzavadjian hạ giọng nói với họ.
Những âm thanh trầm đục. Gần như không nghe nổi. Khẽ nhưng cũng rất gần.
Anh là người duy nhất nghe thấy chúng. Anh mở chốt an toàn khẩu súng của mình, tiến sát lại một container, rồi dùng báng súng gõ ba lần vào nó. Sau vài giây, ba tiếng gõ khẽ trả lời anh.
“Ai đó đang gọi,” anh thì thầm. “Tôi gõ giãn cách đều nhau và các anh cố gắng phát hiện xem câu trả lời từ đâu phát ra. Không ai nói gì và không ai nhúc nhích khi nghe thấy gì đó, và chúng ta tiến hành một cách tuần tự. Tản ra đi, để chúng ta có cơ hội định vị chỗ đó tốt hơn.”
Giọng nói của Zarzavadjian đầy quyền uy và ba người cảnh sát lập tức làm theo lệnh anh. Chỉ sau ba lượt gõ, họ đã nhận ra chiếc container nơi phát ra tiếng gọi. Từ một khối gồm chín container xếp thành ba chồng ba chiếc. Những tiếng gõ phát ra từ bên trong container thứ nhất ở chồng giữa. Zarzavadjian ra lệnh bằng cử chỉ để một cảnh sát chuẩn bị mở chốt cửa và một người khác sẵn sàng để mở toang cánh cửa ra. Anh ra lệnh cho người thứ ba lui ra đứng phía sau mình, rồi di chuyển tới cách container ba mét, sẵn sàng nổ súng. Rồi anh ra lệnh hành động bằng một cái gật đầu.
“Cảnh sát đây!”
Phải mất hai giây để mắt họ thích nghi với bóng tối bên trong và cảnh tượng kinh hoàng nó che giấu.
“Ôi chết tiệt!” người cảnh sát lẩm bẩm. “Không phải thế chứ!”
❀ ❀ ❀
[1] [^b20]: Brigade anti-criminalité: Cảnh sát Hình sự.
[2] [^b21]: Société Nationale des Chemins de Fer. Công ty Đường sắt Quốc gia Pháp.
[3] [^b22]: Nguyên văn “dans les trois patates”, hàm ý là đáng tiền, tác giả chơi chữ với câu dưới.