Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 68 … đôi mắt ướt đẫm và trái tim tan nát.

❊ ❊ ❊

Cô từng thề rằng không bao giờ chuyện như thế này xảy đến nữa, ấy vậy mà giờ đây cô tỉnh giấc trần truồng, đầu đau như búa bổ, bị trói bằng băng dính vào một chiếc ghế kê giữa phòng ngủ của đồn biên phòng. Cô lập tức nhận thấy bếp lò đã biến mất. Bồ hóng dính nhem nhuốc trên ván sàn, bị thấm ướt vì tuyết chảy ra. Hẳn hai gã đã tháo đường ống nối bếp lò lên ống khói rồi mang cái lò ra ngoài. Cô từng thấy những người du mục làm như vậy để sơ tán một căn lều mắc kẹt trong bão. Hai người đàn ông với hai thanh sắt là đủ cho việc đó.

“Và cô thực sự tin rằng cậu ta yêu cô và có khoái cảm với cô hả?”

Cô quay người lại và cơn đau làm cô xỉu đi. Cô ngật ngưỡng trên ghế trước khi tỉnh lại. Cô nhớ lại cú đánh đã khiến mình bị ngất. Chính Gourian đã bất ngờ đánh cô bằng khẩu súng cô để xuống đất.

“Dù thế nào đi nữa thì tôi cũng đã có rất nhiều khoái cảm với anh ta. Anh ta là một tay cừ, anh có lý.”

“Suỵt! Suỵt! Đừng chơi trò này với tôi. Khơi dậy nỗi ghen tuông của tôi là rất xấu đấy. Tôi không phải là một tình nhân rộng lượng đâu.”

“Chính anh đã gợi ra chủ đề này, nhưng nếu anh muốn chúng ta sẽ thay đổi chủ đề: tất cả màn xiếc này là cái quái gì vậy?”

“Hẳn cô đã bắt đầu nghi ngờ, vì cô đã tới tận đây.”

“Tôi hiểu rằng Gourian đã nói dối tôi về vụ cháy căn lều và tôi tới để yêu cầu anh ta giải thích. Tôi không nghĩ lại gặp phải anh.”

“Ở đâu có Gourian, ở đó có Slava,” anh ta khoe khoang.

“Nào, giải thích đi?”

“Chuyện thật chả có gì: người ta phái Gourian tới đây, nơi mấy gã lính ngớ ngẩn đã làm quá nhiều chuyện ngu ngốc, nhưng ai đó đã báo cho cô và cô xuất hiện trước khi anh ta có đủ thời gian tổng vệ sinh.”

“Chuyện ngu ngốc gì vậy?”

“Không quan trọng, nhưng trong khi cô ở đây, tay đồng nghiệp của cô, lão ninja hắc ám to con, đã bắt đầu nhúng mũi vào một chuyện khác khiến chúng tôi bận tâm. Thế nên tôi đã ra lệnh cho Gourian làm những gì cần thiết để dính lấy cô.”

“Ý anh muốn nói là anh ta chỉ làm tình với tôi để moi thông tin về những gì Yeruldelgger đang làm hả?”

“Phải, nhiệm vụ của anh ta là bám riết lấy quần lót của cô, nếu chúng ta có thể thực sự nói về quần lót trong trường hợp của cô. Chúng tôi chưa bao giờ hy vọng gặp đúng cô nàng đang thất vọng sẵn sàng để bị cưỡi lên ngay tối đầu tiên.”

“Điểm chung là những chiếc trực thăng, phải không?”

“Cũng có chuyện đó,” Slava thừa nhận.

“Nghĩa là đám quân nhân.”

“Cuối cùng thì cô cũng hiểu.”

“Được lắm, còn bây giờ thì sao?”

“À, bây giờ chúng tôi đã tóm được cô, và chúng tôi chỉ còn thiếu có Yeruldelgger nữa thôi.”

“Cái gì? Anh muốn tôi giao Yeruldelgger cho anh?”

“Phải, và tôi nghĩ cô sẽ làm thế.”

“Cái này làm tôi ngạc nhiên đấy,” Oyun khiêu khích y, “vì tôi thậm chí còn chẳng biết ông ấy ở đâu. Chẳng ai biết cả. Theo tin tức mới nhất, ông ấy thậm chí còn không ở Mông Cổ.”

“Phải, cái đó thì chúng tôi biết. Ông ta đã ở Krasnokamensk, ở Siberia. Sau đó chàng tình nhân điển trai của cô đã cho chúng tôi biết rằng ông ta đã gọi điện thoại cho cô từ Choybalsan để cho cô hay ông ta sẽ tới Mardaï.”

“Đồ c…”

“Đừng nói là c…, Gourian sẽ coi đó là một lời khen ngợi đấy.”

“Nếu các người đã biết ông ấy ở đâu rồi, tôi hỏi một lần nữa là toàn bộ màn xiếc này là để làm gì?”

“À, chẳng là kế hoạch chúng tôi dành cho ông ta tại Mardaï đã gặp ít nhiều trở ngại. Chắc rồi tôi thực sự đến phải tin vào huyền thoại ninja của ông ta cũng như vào những chuyện bịa đặt liên quan tới Đệ thất Thiền viện mất. Cô thử tưởng tượng xem, gã khốn đó đã thoát khỏi tay chúng tôi và bỏ lại xác của ba lính biệt kích cùng một chiếc máy bay chiến đấu. Rồi kể từ đó ông ta mất tăm…”

“Thật tiếc cho anh: khi biến mất kiểu này, những cuộc trở lại của ông ấy thường rất dữ dội cho những kẻ đã săn đuổi ông ấy.”

“Chính vì thế mà chúng tôi muốn chuẩn bị sẵn sàng.”

“Đừng trông cậy vào tôi. Tôi không biết ông ấy ở đâu.”

“Tôi không tin cô,” Slava vừa nói vừa đứng dậy. “Nhưng rồi cô sẽ nói. Khi cái lạnh cắn xé hai bàn chân và làm bỏng rát hai núm vú của cô, khi nó làm gáy cô cứng đờ, làm hai bên hông cô đóng băng, khi cô sợ vãi đái ra, lúc ấy cô sẽ nói. Cái lạnh còn tàn khốc hơn cả bị bỏng. Nó ra tay từ từ và khiến người ta đau đớn lâu hơn.”

Slava cầm lấy một món quần áo lột từ trên người Oyun đang để trên giường và bước lại phía cửa sổ. Cô đưa mắt nhìn theo y. Ngày tàn dần. Ánh sáng làm những nhũ băng dài rủ từ mái xuống ánh lên đủ màu sắc. Bên ngoài, nhiệt độ sắp hạ xuống tận âm ba mươi độ. Y rút súng ra và nhìn Oyun, cô chịu đựng ánh mắt của y bất chấp đôi vai run rẩy, rồi y lấy quần áo quấn quanh bàn tay cầm súng để khỏi bị thương, và đập vỡ cửa kính bằng một loạt cú nện báng súng. Mùa đông lập tức ùa vào phòng như một dòng chất lỏng giá buốt.

“Tôi sẽ chỉ nói với Gourian thôi,” cô nói để kéo dài thời gian.

“Gourian không có ở đây. Cậu ta đi đốt và phá hủy nốt những gì còn lại của cái lều và mấy cái xác. Nếu cô không nói, khi cậu ta trở lại cô đã toi rồi. Hãy gọi tôi khi cô sẵn sàng,” y vừa nói vừa ra khỏi phòng. “Và đừng ảo tưởng quá nhiều, tôi đã sửa lại cửa phòng ngủ rồi và giờ nó được khóa rất chắc chắn.”

***

Một cơn co thắt cuộn lên trong bụng Oyun. Cái lạnh đã lùa vào mé trong hai bên đùi cô. Cô cố gắng suy nghĩ, cần phải sống. Chắc chắn sẽ có điều gì đó xảy ra. Cô không thể chết thế này, trần truồng, bị trói vào một chiếc ghế trong một doanh trại quân đội. Không được phép để mình bị tê cóng, co giãn các sợi cơ thật đều đặn, làm ấm cơ thể, tìm ra một giải pháp. Cô đưa mắt nhìn quanh. Quần áo của cô đang để cả trên giường. Cô có thể nhích tới đó cùng cả chiếc ghế, nhưng chắc chắn không thể khoác quần áo lên người đủ để ấm. Dù sao đi nữa, nhiệt độ trong phòng không bao giờ chênh hơn so với bên ngoài quá chục độ. Âm ba mươi hay âm hai mươi độ, vài món quần áo sẽ không thể tạo ra khác biệt trong thời gian quá lâu. Cô nhìn cửa sổ. Hy vọng duy nhất của cô nằm ở đó. Slava đã đập vỡ cửa kính bằng nhiều cú đánh, hất các mảnh kính vỡ ra ngoài, nhưng vẫn còn vài mảnh bám trên khung cửa.

“Slava!”

Cô rên rỉ gọi, ra vẻ yếu hơn so với tình trạng thực tế.

Khi y mở cửa nhưng không bước vào phòng, cô co rúm lại trên ghế, tất cả các sợi cơ căng cứng, quai hàm run bần bật.

“Slava, tôi xin anh. Tôi thề với anh là tôi không biết ông ấy ở đâu…”

“Đó không phải là điều tôi muốn nghe và cô biết thế. Cô thấy mình ở vào tình trạng thế nào chỉ sau mười lăm phút chưa? Hãy nghĩ xem điều gì đang chờ đợi cô và nghĩ cho kỹ trước khi gọi tôi lần nữa.”

Y đóng cửa lại. Cô vừa có thêm được chút thời gian, nhưng cái lạnh là kẻ thù tàn nhẫn hơn Slava. Cô đã run lẩy bẩy, và theo phản xạ, cơ thể cô bơm máu đi với tốc độ nhanh hơn để sưởi ấm cho làn da. Cô không còn làm chủ được nhịp thở đang trở nên gấp gáp để thúc đẩy hoạt động bơm máu của tim cô. Cô biết những triệu chứng này. Thân nhiệt cô hẳn đã xuống vài độ, nhưng vẫn chưa xuống tới dưới ba mươi hai độ. Cô biết mỗi giai đoạn phản ứng của cơ thể trước nhiệt độ cực đoan. Việc mất đi khả năng suy nghĩ và phản xạ sẽ âm thầm làm đông cứng bộ óc cô. Cô nhích dần lại cửa sổ bằng cách dịch chiếc ghế qua một bên mà không gây tiếng động. Cái lạnh làm vai và cổ cô tê cứng giá buốt khi cô tới được đó. Khuôn mặt cô vừa ở đúng ngang tầm cửa sổ. Cô quan sát lần lượt tình trạng từng mảnh kính vỡ còn mắc trên lớp matit cứng đơ của khung cửa. Những mảnh ở rìa cửa bên dưới quá nhỏ. Từ khung cửa gỗ phía trên chĩa xuống một mảnh kính hình lưỡi dao dài rất thích hợp, nhưng cô không thể nhổm người dậy với tới nó. Mảnh kính duy nhất có vẻ phù hợp và trong tầm với của cô đang bám vào một trong những thanh đứng của khung cửa. Oyun nhích lại sát tường hơn nữa và nghiêng cổ sang một bên để chui đầu qua khung cửa kính vỡ, quay mặt về phía mảnh kính vỡ cô muốn sử dụng. Cứ mỗi cơn co thắt, động mạch cảnh của cô lại căng phồng lên vì gắng sức và cơn đau lướt qua trên cạnh sắc của những mảnh kính vỡ chĩa lên như răng cưa. Khi cô nghĩ mình đã ở vị trí phù hợp, cô thè lưỡi ra để tìm kiếm mảnh kính mà cô không thể nhìn thấy, rồi đưa đầu tới trước cực kỳ thận trọng để đưa cái miệng đang há to hết cỡ của mình bao quanh mảnh kính, môi mở rộng, ghé lại phần khung gỗ của cửa sổ càng gần càng tốt. Rồi cô thận trọng ngậm miệng, cắn mảnh kính giữa hai hàm bất chấp những cơn run rẩy của bắp cơ răng, và cố gắng gỡ nó ra khỏi khung cửa. Răng cô trượt đi trên mặt kính nhiều lần mà cô vẫn không thể nhổ miếng kính ra. Những cử động của đầu cô lúc càng trở nên khó kiểm soát. Tình trạng tăng trương lực dần dần khống chế cô, làm các cử động của cô bị bẻ vụn thành từng cơn giật cục, như thể được điều khiển bằng những khớp bánh răng.

Không lâu nữa cô sẽ mất khả năng tư duy lý trí và tập trung. Cô cần làm thật nhanh. Cô nhắm mắt lại, đưa răng kề sát hơn vào lớp gỗ, mảnh kính cà xát vào lưỡi cô, mũi của nó gần chọc vào họng, và bằng một cử động dứt khoát của phần gáy, cô bẻ gãy mảnh kính trong miệng mình. Một rìa kính cứa vào môi cô và cô ngẩng đầu lên để tránh máu nhỏ xuống đất. Cô không muốn mạo hiểm nuốt những mảnh thủy tinh vụn mà cô cảm nhận thấy trên lưỡi, nhưng cô biết sẽ không thể kìm giữ được lâu phản xạ nuốt vào chỗ nước bọt đang tích tụ trong miệng.

Cô nhích chiếc ghế trở lại giữa phòng và nhổ miếng kính xuống đất giữa hai chân mình cùng với càng nhiều mảnh thủy tinh càng tốt. Cô đã cảm thấy những dấu hiệu mất tri giác đầu tiên. Chẳng mấy nữa cô sẽ rơi vào trạng thái rối loạn, từ bỏ việc phản ứng để buông xuôi, không đau đớn, và tự nhìn mình chìm vào một nỗi bất hạnh êm ái lôi kéo cô xuống vực thẳm. Cô không còn nhiều thời gian để buộc cơ thể nghe lời nữa. Cô gồng căng hai bên sườn rồi bằng một cử chỉ đột ngột của đầu và hai vai, cô ngả người ra sau để làm cái ghế đổ xuống, hy vọng không bị gãy cổ hay sống lưng. Những bó cơ sau lưng cô, bị tê bại bởi cái lạnh, không còn cảm thấy chút đau đớn nào khi đập vào lưng ghế.

Slava mở cửa ra do bị tiếng động gây chú ý, và thích thú nhìn tư thế của cô.

“Nói chung người ta có thể nói cái chết thật tục tĩu, tôi thừa nhận điều đó, song cái chết của cô, cô gái tội nghiệp, sẽ thực sự đúng theo nghĩa đầu tiên của khái niệm đó. Thực lòng, cô nên nói ra. Cô không thể biết được nước ấm có thể làm một cơ thể đang bị tê cóng dở chừng bị bỏng đến mức nào đâu. Bề mặt da của cô sẽ lập tức bị phồng rộp lên, và cùng lúc đó dòng máu đông cứng của cô chảy ngược vào trong làm phủ tạng cô đóng băng. Chính tình trạng nóng-lạnh sẽ khiến cô gào thét đau đớn, hãy tin tôi đi.”

“Để tao yên, đồ khốn nạn,” Oyun thều thào bằng giọng yếu ớt run rẩy. “Quay lại chơi thằng đĩ đực của mày đi, và để tao được chết như tao muốn.”

“Chẳng ai muốn chết thế này cả, Oyun, không một ai, tôi cam đoan với cô điều đó. Nhưng nếu cô muốn trôn mình đóng băng kỹ thêm tí nữa, tôi sẽ quay lại sau.”

Đó là điều cô chờ đợi. Rằng y tin cô yếu ớt hơn tình trạng hiện tại. Ngay khi y ra khỏi, cô lắc hai vai để nhích chiếc ghế và dùng hai bàn tay lần tìm mảnh thủy tinh dưới lưng. Máu từ môi cô chảy vào trong họng, nóng ấm dễ chịu và nhờn sánh. Ngay khi sờ thấy mảnh thủy tinh ngắn có cạnh sắc, cô liền cầm chắc lấy nó, không để ý tới những rìa sắc của mảnh thủy tinh cứa vào lòng bàn tay mình, rồi bắt tay vào cắt dải ruy băng đang trói hai cổ tay cô. Sức lực đang dần rời bỏ cô rồi. Huyết áp của cô tụt xuống và mỗi nhịp thở đè nặng trong lồng ngực cô.

Cô sắp sửa rơi vào trạng thái hôn mê và cần làm thật nhanh. Ngay khi giải thoát xong hai bàn tay, một sự hồi sinh về sức lực và tinh thần thúc đẩy cô. Cô giải phóng mình khỏi những dây trói khác rồi nhổm dậy quá nhanh, đột nhiên loạng choạng, cố lấy lại thăng bằng trên đôi chân nặng trĩu đã tái xanh cứng đờ vì lạnh. Cô với lấy cái quần lót bị xé rách của mình ở chân giường rồi lên tiếng gọi Slava, cầu khẩn y đặt dấu chấm hết cho sự hành hạ cô phải chịu đựng, rên rỉ rằng cả cơ thể cô đang cháy, rằng cô sẵn sàng nói tất cả. Y bình thản bước vào phòng với nụ cười trên môi, nhưng lập tức rút súng ra khi trông thấy chiếc ghế không người nằm lăn trên mặt đất. Thoạt đầu y nghĩ rằng cô đã chạy trốn qua cửa sổ khi trông thấy những mảnh kính vỡ ở bên ngoài. Đến khi y hiểu ra rằng làm thế là tự sát, và quay người lại để chĩa súng vào sau cửa ra vào, Oyun đã kịp cắm mảnh thủy tinh nhọn vào động mạch cảnh của y. Máu phun vào cô, nóng hổi, và Slava buông rơi khẩu súng ngắn để đưa hai tay ôm cổ. Oyun rút mảnh thủy tinh nhọn cô cầm như một con dao, quấn trong chiếc quần lót của cô để khỏi trượt khỏi tay. Cô để cho máu phun ra mạnh thêm trước khi cắm con dao nhọn tự tạo lần này vào hõm cổ Slava, cắt đứt khí quản. Slava đổ gục xuống sàn. Hình ảnh cuối cùng y nhìn thấy của thế giới này là vùng kín của Oyun ở tít phía trên đôi chân xanh tái của cô, và đôi mắt cô, còn ở trên cao hơn nữa, đang nhìn y mất dần sinh mạng mà không có chút biểu cảm nào. Y chết trong những tiếng òng ọc thô thiển, máu y hòa lẫn vào tuyết tan chảy, sậm đen. Đen tối và bẩn thỉu như chính linh hồn y vậy, Oyun thầm nghĩ trong khi lập tức mặc đồ vào. Cô ra khỏi phòng ngủ, dịch cái xác đi để có thể đóng cửa lại rồi đi về phía bồn tắm. Đây không phải là một ý tưởng hay, cô biết điều đó, song cô cần tới nó. Cô xả nước vào bồn, bắt đầu từ nước lạnh, rồi làm nước ấm lên dần dần cho tới khi cô cảm thấy nhiệt độ chỉ hơi mát. Cô biết lớp da bị cái lạnh làm tê dại đi có thể lừa dối cô, và cho dù có nhiệt độ vừa phải, nước vẫn có thể trở thành nóng bỏng với cơ thể bị rối loạn của cô. Khi bồn tắm đã đầy, cô thận trọng lội vào, chú ý tới bất kỳ dấu hiệu bị bỏng nào dù là nhỏ nhất, khẩu súng của Slava đặt trên ngăn để xà phòng. Rồi cô để nước vuốt ve, để nước sưởi ấm dần cơ thể lạnh ngắt.

Khi Gourian dùng chân đá cửa mở ra sau đó mười lăm phút, một luồng không khí giá lạnh cuộn lại trong lối vào, nhưng Oyun đã lấy lại được ít nhiều sức lực. Đứng dưới vòi sen, đằng sau tấm rèm, giờ đây cô để nước chảy tràn trên cơ thể đang nhẹ nhàng trở lại là của cô. Khi nghe thấy anh ta bước vào, cô liền cầm lấy khẩu súng trên ngăn để xà phòng. Cả anh ta cũng thấm lạnh và ý tưởng cùng chia sẻ luồng nước nóng chảy tràn trề trên thân mình trần truồng của gã nhân tình tàn nhẫn khiến anh ta mỉm cười.

“Slava, em có thể vào cùng anh được không?” anh ta vừa hỏi vừa bắt đầu cởi đồ.

“Chắc rồi, anh sẽ tới cùng hắn ta,” Oyun vừa trả lời vừa khóa nước.

Cô kéo rèm ra, súng trên tay và Gourian sững người lại trong một tư thế lố bịch.

“Tôi đã nói với anh rồi, Gourian. Ngay buổi tối đầu tiên, khi anh cởi cái khuy đầu tiên trên áo sơ mi của anh, khi tôi gí nòng súng của mình vào trán anh. Ngay tại đây, anh còn nhớ chứ? Tôi đã cảnh báo anh rằng tôi tự hứa với mình sẽ giết tất cả những kẻ từ nay về sau chạm vào cơ thể tôi mà không có tình yêu, vậy nên tôi sẽ giữ lời hứa.”

Và cô bắn hết đạn khẩu súng của Slava vào ngực Gourian, rồi nhìn cái xác không hồn cô từng yêu đến thế gục xuống, với đôi mắt ướt đẫm và trái tim tan nát.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.