Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 72 Dẫu sao, chắc chắn phải có quy định về chuyện này.

❊ ❊ ❊

Ông Langlois là một người Normand thuần chất, lảng tránh và do dự trong từng câu trả lời như cá diếc sông. Trong khi Soulniz cố gắng giúp ông ta nhớ lại ký ức về người thuê nhà đã mất tích, Zarza đưa mắt xem xét bên trong căn nhà nhỏ trên phố Henri-Becquerel ở khu Sanvic. Tủ buýp phê ba khối, đồng hồ quả lắc đứng, rương ốp trang trí nửa cột trụ, bàn gấp thông minh, nơi này chìm đắm trong gỗ và lịch sử. Ông chủ nhà lấy một chai Calvados Domfrontais rồi rót ra ly thủy tinh nhỏ xíu đặt trên khăn móc lót ly mời khách. Để kéo dài thời gian và tìm hiểu xem người ta muốn gì ở mình hơn là sốt sắng hiếu khách, Zarza đứng dậy và ngay lập tức ông Langlois cụp mắt lo lắng nhìn anh trên tấm vải dầu.

“Một bộ sưu tập tuyệt đẹp,” người cảnh sát Armenia vừa nói vừa chỉ vào mớ đồ mỹ nghệ để trong tủ kính. “Đồ lưu niệm từ các chuyến đi phải không?”

“Có thể lắm…”

“Ông đã đi nhiều chứ?”

“Tôi cũng từng có lúc…””

“Thế cái này, nó từ đâu tới vậy?” Zarza quan tâm chỉ vào hai quả cầu bằng da cứng nối với nhau bằng một dây đai. “Từ Argentina, phải không?”

“Có thể đúng vậy…”

Anh cúi xuống để nhìn rõ hơn, quan sát lần lượt từng món bùa châu Phi, từng vòng tay Brazil hay những vật cầu may của Trung Quốc.

“Ông đã tới tất cả những nước này sao?”

“Có lúc thì đúng, có lúc thì không…”

“Thế còn cái này, là của Mông cổ hay Trung Quốc?” Zarza đột ngột hỏi trong khi quay người nhìn thẳng vào Langlois, cầm trên tay một hộp đựng thuốc lá nhỏ.

“Có thể là Trung Quốc, có thể là Mông cổ, tôi cũng không rõ nữa…”

“Dù sao thì cũng là một bộ sưu tập tuyệt đẹp,” viên cảnh sát ngưỡng mộ trong khi quay lại ngồi xuống bên cạnh Soulniz.

Anh vẫn cầm hộp đựng thuốc lá, mân mê nó giữa các ngón tay mình.

“Người thuê nhà này, anh ta đã đột ngột biến mất, phải không?”

“Anh ta đã biến mất,” Langlois xác nhận như thể ông ta không trả lời được bằng có hoặc không.

“Anh ta đã lường trước tất cả để lừa ông và đã dọn sạch phòng trước khi rời đi sao?”

“Không hẳn…”

“Vậy là anh ta biến mất và để lại mọi thứ ở chỗ ông.”

“Ta có thể nói như vậy.”

“Và nếu ông thôi diễn vai thằng ngốc với chúng tôi, ông hẳn có thể cho chúng tôi xem tất cả những của nả ông đã thu gom được. Như cái hộp đựng thuốc lá này chẳng hạn. Cái hộp này đúng kiểu Mông cổ đặc trưng, phải không?”

Langlois không trả lời, nhìn Zarza hồi lâu mà không hề nhúc nhích.

“Lập tức, khách hàng. Ngay bây giờ. Trước khi ăn bạt tai.”

Lần này Langlois đứng dậy lê chân ra khỏi phòng. Khi quay trở lại, ông ta cầm theo một chiếc va li. Một món đồ nhái hàng hiệu có chất lượng tồi. Ông ta để chiếc va li lên bàn rồi quay về chỗ ngồi không nói không rằng. Zarza đứng dậy, đặt chiếc va li lên bàn và mở ra không chút khó khăn. Ai đó đã cạy khóa va li từ trước. Đến lượt Soulniz cũng đứng dậy, và hai người lấy lần lượt từng món quần áo, từng cuốn sách và vài đồ vật không mấy giá trị họ tìm thấy bên trong. Chẳng có gì đặc biệt, Langlois đã đụng tay qua chỗ này. Song Zarza biết những người di cư và sống lén lút rõ hơn ông ta nhiều. Anh chăm chú sờ tìm mọi chỗ bên trong chiếc va li rỗng và thấy thứ anh đang tìm. Một cái túi được may vào lớp vải lót, miệng túi giấu sau dải trang trí đính bên trên. Anh tìm thấy hộ chiếu của người thuê nhà mất tích cùng vài tờ một trăm đô la khiến Langlois mở to mắt. Đó là một hộ chiếu Mông cổ, mang tên Alagh.

“Đây rồi,” Zarza nói với Soulniz. “Tôi cược một nắm hạt hướng dương rằng nhân vật đã mất tích này chẳng phải ai khác ngoài cái xác dưới hố khai thác sỏi. Anh ta mất tích vào cùng tuần mà người Mông Cổ kia bị bắt cóc, và nói chung nhiều khả năng vào lúc cái xác thứ nhất được hạ thủy. Rõ ràng làm người Mông cổ ở Le Havre vào giai đoạn đó chẳng hay ho gì!”

“Và chuyện này giúp chúng ta tiến triển được gì đây?”

“Vào lúc này thì chẳng gì cả, nhưng tôi có cảm giác rằng giờ đây chúng ta đã có trong tay tất cả các mảnh ghép.”

“Thú vị đấy!”

Zarza đứng dậy và ra hiệu với Soulniz là họ đã xong việc và đã đến lúc ra về. Langlois dõi theo họ đứng dậy, sững sờ và tức tối khi thấy Zarza nhét mấy tờ đô la vào túi.

“Thế còn chỗ tiền của tôi?”

“Kèm hai cái bạt tai nhé?”

Langlois ngồi phịch xuống ghế và nhìn hai người ra khỏi phòng mà không nói một lời. Ra đến bên ngoài, khi họ đã rời xa tòa nhà được một quãng, Soulniz nắm lấy cánh tay Zarza.

“Làm sao cậu đoán ra được về cái va li vậy?”

“Ông đã thấy ngôi nhà chưa? Gã này chẳng tha thứ gì hết. Gã không phải nhà sưu tầm, mà là một kẻ tích trữ, một tay vơ vét. Khi thấy cái hộp đựng thuốc lá đó tôi đã nghi ngờ. Gantulga đã nói với tôi về nó. Một truyền thống ở quê cậu nhóc.”

Anh đi thêm vài bước rồi quay lại phía Soulniz.

“Ông cầm lấy đi, năm mươi năm mươi,” anh vừa nói vừa đưa cho ông ba tờ một trăm đô la.

“Ê, chuyện này với một cảnh sát không phải là bất hợp pháp hả?”

“Thế thì sao chứ, ông là cảnh sát à? Còn tôi, chẳng phải tôi giống cớm chìm hơn là gì? Dẫu sao, chắc chắn phải có quy định về việc này.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.