Yeruldelgger đi từ sáng sớm, sau gần một đêm tâm sự với Solongo về những nghi ngờ và lo lắng của mình. Trong căn lều ấm áp, ấp thân hình mệt mỏi của ông vào thân thể người bạn gái, ông đã chia sẻ những hồi lâu yên lặng xen giữa những lời tâm sự. Những cơn phẫn nộ giày vò ông, nghề nghiệp xói mòn ông, hệ thống cản trở ông. Và cả những ký ức của ông nữa. Và không thấy ở đâu, như ông từng hy vọng biết bao, một dấu hiệu của Nerguii, sư phụ tinh thần của ông tại Đệ thất Thiền viện.
“Ông đã bỏ mặc anh, Solongo. Ông để mặc anh với những cơn giận dữ mà không tới giúp. Lần này ông muốn anh đối diện với bản thân. Anh sẽ phải tụt xuống sâu hơn chính mình và anh không chắc mình có đủ sức lực hay không. Tâm hồn anh không còn hòa nhập với tâm hồn của đất nước này. Khi tan rã, nó đã làm anh bị bào mòn. Nó làm anh kiệt sức. Những gì trong sức mạnh tinh thần anh đã để mất đi, anh sẽ phải giành lại trong giận dữ. Đó là điều sư phụ muốn ép anh phải học. Đó là thông điệp từ sự im lặng của ông. Anh sẽ phải trở thành con người thực của mình. Một người hung bạo, giận dữ, thù hận, và anh không chắc là em thích con người đó đâu, Solongo. Anh sẽ đi một thời gian. Em đừng lo cho anh. Hãy lo cho tâm hồn anh. Mong sao nó không quá hắc ám khi anh trở lại.”
Solongo đã không níu giữ ông. Ông rời khỏi giường để mặc quần áo mà không nhìn cô rồi rời khỏi căn lều. Khi ông đóng cửa lại, đến lượt cô vùng dậy khỏi giường và ra ngoài, khỏa thân giữa buổi sáng giá lạnh, để chúc phúc cho bốn phương và con đường ông đã đi bằng những giọt sữa. Và cả những giọt nước mắt.
Gã người Touva là một tên bất lương cẩn thận. Cùng với những khách du lịch tò mò và những người hoài cổ, hắn leo lên ba trăm bậc cấp dẫn tới đài tưởng niệm Zaïsan vinh danh những người lính Nga. Yeruldelgger thấy chẳng cần thiết phải bám theo hắn leo lên đài tưởng niệm đầy băng tuyết trơn trượt. Ông quay lại xe của mình và tới chỗ đài tưởng niệm qua con đường nhựa chạy men theo sườn dốc cao lượn vòng qua vách núi dẫn tới bãi để xe đằng sau đài tưởng niệm. Ông chỉ còn phải leo lên vài bậc cấp được gắn vào đài tưởng niệm hình tròn. Vài du khách cố tỏ vẻ ngạc nhiên trước tầm nhìn toàn cảnh mà những hướng dẫn viên của họ, tươi cười và đầy quan tâm, quảng cáo với họ là ngoạn mục. Một số người khác dừng chân hồi lâu trong khi một kẻ si tình hay một ông già cố gắng để lấy vào khung hình ít nhiều tấm bích họa khổng lồ ngự trị trên đỉnh nơi này, giống như một chiếc vương miện đặt trên ba tảng đá giả bằng bê tông. Yeruldelgger không thích các đài kỷ niệm và các lễ kỷ niệm nói chung, và đặc biệt là đài kỷ niệm này. Hay đúng hơn ông không thích điều người ta đã làm với kiểu kiến trúc táo bạo của nó. Hướng ra bên ngoài, như một thách thức với đất nước này và với cả thế giới, chiếc vương miện bằng bê tông được tạo hình như một bản sao khổng lồ những huân huy chương của quân đội Nga. Ở bên trong, một bức bích họa điểm lại vài thời khắc được lựa chọn cẩn thận của tình hữu nghị Nga-Mông Cổ. Lính Nga đánh bại những kẻ chiếm đóng Trung Quốc năm 1921. Những người lính của dân tộc Nga đánh bại những kẻ chiếm đóng Nhật Bản năm 1929. Những hình tượng huyền thoại của chủ nghĩa anh hùng Xô Viết: nữ y tá, nhà du hành vũ trụ, anh công nhân luyện kim. Và những đứa trẻ tóc vàng không hề giống bất cứ người Mông Cổ nào, kiêu hãnh và nghiêm trang, đứng bên chân những người lính đối diện với hiểm nguy. Yeruldelgger ghét công trình nhiều chất Xô Viết hơn là Nga này, với tất cả tính biểu tượng chiến tranh và niềm hy vọng đầy sinh lực của nó, hứa hẹn những ngày tháng hạnh phúc, và trên hết là người khổng lồ bằng bê tông đội mũ sắt đi ủng vung tay lên đối diện với thành phố chẳng phải của anh ta, một lá quân kỳ mà sự quá khổ và tự phụ biến thành tấm buồm cứng đơ bằng bê tông xám xịt. Thể hiện tình hữu nghị Nga-Mông Cổ chỉ toàn có Nga, không thảo nguyên, không núi, không gia súc, không lều du mục. Một sự thành kính ngạo mạn mà những người thiết kế ra nó muốn vậy, quay lưng lại với ngọn núi thiêng Bogdkhan Uul và chế ngự một cách tượng trưng bức tượng Phật lớn thếp vàng tọa lạc ở thấp hơn đài tưởng niệm một trăm mét vẫn ban an lành cho những linh hồn của cùng thành phố này.
Thấy gã đàn ông mặc áo bu dông bó sát đang kín đáo mặc cả với hai du khách trẻ người Đức, ông liền đi thẳng tới chỗ y.
“Salchak phải không?”
Gã đó quay lại và nắm đấm của Yeruldelgger nện vỡ gò má y.
“Xin lỗi nhé, tao đang vội. Dẫn tao đến chỗ gã Bouriate,” Yeruldelgger vừa nói vừa tóm lấy áo bu dông của y để ngăn y khỏi ngã.
“Gã Bouriate nào? Tôi không biết gã Bouriate nào cả!”
Yeruldelgger lại đấm vào cùng bên gò má đó, lần này buông tay để mặc gã Touva ngã ngửa ra va đầu vào gờ tường bao quanh mặt sân. Dùng bàn tay còn rảnh, ông chìa về phía đám người có mặt thẻ cảnh sát của mình để ngăn cản những người có thể nổi hứng can thiệp. Hai cậu bé và một người đàn ông co cẳng chạy đi và vòng tròn nhỏ những kẻ hiếu kỳ giãn rộng ra một chút. Yeruldelgger túm cổ áo gã đàn ông đang nằm trên mặt đất, dùng sức cổ tay lôi y đứng dậy, rồi kéo y đi sau mình xuống các bậc cấp cho tới tận chỗ chiếc xe của ông. Ông không để y có bất cứ cơ hội nào lấy lại thăng bằng mà chống cự. Tới bãi để xe, ông mở cửa trước phía hành khách ra, tống gã Touva vẫn còn choáng váng vào trong, rồi còng tay y vào một tay nắm nhô lên ở bên phải kính chắn gió.
“Nào, gã Bouriate đâu?” Yeruldelgger hỏi như thể một người ngán ngẩm với hoàn cảnh.
“Không biết gã Bouriate nào cả.”
Không để gã Touva có thời gian phản ứng, ông lao vào trong xe, chộp lấy bàn chân trái của y, rồi đẩy nó luồn vào giữa hai cánh tay y bị còng. Khi ông dùng lực kéo mạnh lên, đẩy y vào tận trong cùng ghế ngồi, chân bị kẹt giữa hai cánh tay. Yeruldelgger liền đóng cửa lại vòng sang phía bên kia xe để ngồi vào trước vô lăng. Ông cài số lùi để ra khỏi bãi để xe, nhưng rồi dừng lại ở ngay đầu đoạn dốc dài quay về phía công viên Tượng Phật lớn. Con đường được rải nhựa chu đáo để làm hài lòng du khách và vẫn chưa quá đông người qua lại vào giờ này. Nó chạy dài hai trăm mét về phía một vòng cung hình móng ngựa dẫn trở lại chân đài kỷ niệm, nơi có một vòng đu quay cho trẻ con, một khu chơi bắn súng có thưởng và một trong những chiếc xe tăng Xô Viết đã tham gia công phá Berlin, chĩa nòng pháo lên trời, trên bệ là tảng đá giả bằng bê tông khổng lồ.
“Gã Bouriate?” Yeruldelgger lại hỏi.
“Xéo đi với quỷ!”
“Thôi nào, mày biết rõ là ở chỗ chúng ta quỷ không tồn tại. Đó chỉ là một trò đạo đức giả phương Tây.”
“Dù sao thì cũng xéo đi!” gã đàn ông thù hận rít lên, ít nhiều lấy lại được tự tin.
Yeruldelgger thở dài rồi nhìn y hồi lâu hước khi đột ngột xuống xe để ngồi vào băng ghế sau.
“Nghe cho rõ đây: tao là một tay cớm già mệt mỏi. Truy đuổi những thằng khốn như mày đã phá vỡ cuộc đời tao. Tao đã đánh mất tình yêu, rất nhiều bạn bè, không ít sức khỏe và rất nhiều thời gian. Đến mức hôm nay tao là một tay cảnh sát vỡ mộng chẳng còn mấy thứ để mất. Thế nên nếu mày không muốn chết, nói cho tao về gã Bouriate.”
“Đồ khốn khổ. Mày không biết mày động vào ai đâu. Nếu tao nôn ra với mày tay Bouriate, tao toi và mày cũng toi.”
“Vậy thì cứ thế đi,” Yeruldelgger thì thầm vào tai Salchak, “chúng ta hãy cùng chết!”
Ông đột ngột vươn người ra trước qua lưng tựa ghế trước rồi kéo cần phanh tay. Rồi ông gạt cần số về số 0 và chiếc xe bắt đầu nhẹ nhàng lăn xuống dốc.
“Mày làm gì thế hả? Mày điên rồi! Dừng lại! Dừng lại, mẹ kiếp, mày sẽ giết chúng ta mất!”
“Đó là điều tao đã hứa với mày mà,” Yeruldelgger xác nhận.
Hoảng hốt, gã Touva tìm cách gỡ chân ra để đạp phanh mà không được. Y cố tìm cách dùng vai gạt cần số. Y vùng vẫy tới trầy xước cổ tay để cố lôi hai bàn tay ra khỏi còng. Ở tư thế chúi gập người ra đằng trước, y không thể thấy đường qua kính chắn gió, nhưng y biết nó đã được xây dựng ra sao trên đỉnh của một sống núi nhân tạo với hai bờ vực ở hai bên.
“Dừng lại! Dừng lại! Tao không thể cho mày biết tay Bouriate, nếu không tao chết chắc!” y gào lên, đoán thấy tốc độ chiếc xe tăng dần qua tiếng lốp xe rít trên nền đường nhựa.
“Nhưng mày sẽ chết,” Yeruldelgger giải thích, “vì mày không thể thoát khỏi tay tao! Mày chắc chắn có nhiều cơ hội thoát khỏi cái chết tay Bouriate dành cho mày hơn là cái chết đang đợi chúng ta!”
Chiếc xe đột nhiên lấn sang phần vệ đường và những hòn sỏi nhỏ từ bên dưới bật lên đập vào sàn thùng xe. Gã Touva trở nên cuống cuồng. Yeruldelgger nhô người qua ghế lái xe rồi cầm lấy vô lăng để chỉnh lại cuộc lao xuống điên rồ.
“Còn hơn một trăm mét nữa là tới khúc cua móng ngựa,” ông bình phẩm. “Với tốc độ này và không có phanh, chúng ta sẽ không bao giờ qua nổi khúc cua đó. Liệu có phải gã Bouriate sẽ giết mày bằng cách xé xác sống mày trong chiếc xe hơi nát bươm đang lật nhào cả chục vòng xuống tận dưới chân đài tưởng niệm để rồi va từ mỏm đá này sang mỏm đá khác, đập vào các bức tường của khu phố lớn nằm dọc đường Zaïsan không hả?”
Lúc này gã kia tru tréo lên vì sợ. Y cảm thấy chiếc xe lao đi và rung lắc dưới tác động của vận tốc, và cầu xin Yeruldelgger phanh lại. Ông cúi người ra trước nhìn y từ sau chỗ ngồi của mình, không chút biểu cảm, hai cánh tay vươn ra trước để bên trên vô lăng qua lưng tựa của ghế lái xe.
“Ở quận một! Ở quận một! Hắn sống ở quận một, ở khu gần Chinggis đằng sau Sân vận động Quốc gia!”
Yeruldelgger cúi người xuống kéo phanh tay và chiếc xe trượt đi trong khi ông nổ máy và vào số một. Các lốp xe sượt trên mặt đường nhựa, chiếc xe rùng mình quay ngược lại rồi đứng im ngay trước mũi một chiếc Mercedes lớn màu đỏ đang chở một đám khách du lịch kinh ngạc cực độ lên đài tưởng niệm. Hẳn qua những tấm cửa kính lớn cho phép nhìn toàn cảnh họ đã thấy chiếc xe trượt đi không kiểm soát về phía khúc cua mà chiếc xe buýt đưa họ tới. Khi Yeruldelgger cúi người nhìn qua cửa xe, ông nhận ra rằng chỉ cần chưa tới một mét nữa là họ lao xuống vực.
“Tao sẽ nói cho mày hay một điều, nhóc, và tao hy vọng mày sẽ ghi nhớ: hãy cảnh giác trước một kẻ tuyệt vọng, nhưng hãy run sợ trước một người đã vỡ mộng. Nhất là một tay cớm đã vỡ mộng.”
Gã Touva xanh mét. Yeruldelgger đẩy chân y đi theo hướng ngược lại để gỡ ra rồi dựng y ngồi dậy trên ghế bằng cách túm cổ áo y lôi lên. Ông tháo còng tay ra khỏi tay nắm, lôi gã Touva còn đang choáng váng ra khỏi xe, rồi bẻ quặt hai cánh tay y ra sau lưng để còng lại.
“Mày sẽ làm thế thật à? Mày sẽ thực sự để tao và mày lao xuống dưới kia hả?”
“Mày còn một cơ hội nữa để biết, nếu mày không cung cấp cho tao đúng địa chỉ của gã Bouriate.”
“Hurd Horoolol Zam. Tòa nhà đầu tiên đối diện với sân vận động nếu đi từ đây. Tầng chín, cửa thứ hai bên trái.”
Yeruldelgger quay lên chỗ chiếc xe rồi bắt tay vào xua những kẻ hiếu kỳ đang bu quanh nó ra.
“Này!” gã Touva gào lên. “Thế còn còng tay?”
“Mày mang cả nó tới Sở Cảnh sát trước năm giờ chiều nay, nếu không mày biết cái gì đợi mày rồi đấy!”
Rồi ông nổ máy xe mà chẳng buồn đếm xỉa tới những lời chửi bới sỉ nhục của đám đông vốn đã đứng về phía gã du đãng.