Nỗi sợ làm ruột gan anh ta quặn thắt. Đêm nay là đêm tồi tệ nhất anh ta từng trải qua. Anh ta đã cảm thấy cơn gió chết chóc phả lên tâm hồn mình vì bên ngoài, xa hết tầm anh ta có thể tưởng tượng được trong nỗi kinh hoàng, chỉ có đêm tối vô cùng trên thảo nguyên vô tận. Anh ta không nguyền rủa tay quân nhân đã ra lệnh cho mình phải ở lại. Người du mục không nguyền rủa. Họ không chống đối. Họ cam chịu và khóc. Người đàn ông này, say mèm, thầm khóc trong lòng để che giấu nỗi hổ thẹn của mình. Anh ta khép cửa lều để không thấy cái chết đang tiến lại gần. Anh ta lả đi ở chính giữa nơi duy nhất còn sự sống giữa vũ trụ bị mùa đông giày xéo này. Đêm nay chỉ có thể là một đêm bất hạnh. Ngọn lửa sẽ đánh thức linh hồn con ngựa và linh hồn của con bò Tây Tạng. Rồi cả linh hồn của người kỵ sĩ cũng sẽ trườn ra ngoài những cái xương bị dập gãy. Và người du mục sẽ là kẻ duy nhất phải hứng chịu cơn giận dữ của họ vì đã chứng kiến danh dự của họ bị nhạo báng như vậy.
Một con sói tru lên trong đêm, và nỗi sợ hãi của anh ta biến thành hoảng loạn. Linh hồn người kỵ sĩ đã gọi lũ sói tới để báo thù cho mình. Lũ sói tới đây là để cắn cổ người du mục! Kinh hoàng, anh ta tu một hơi dài vodka. Lũ sói lại tru lên rồi im bặt, và sự im lặng đột ngột của chúng khiến máu anh ta như đông lại bất chấp lượng rượu anh ta đã ừng ực nuốt vào. Vì thứ đã khiến lũ sói im bặt là một tiếng tru khác. Lũ sói chỉ có mặt ở đó để cổ vũ cho kẻ hung dữ nhất, tàn bạo nhất trong số chúng, chính là vật cưỡi của Begtse, Thủ lĩnh của Sinh mệnh Đỏ, người bảo vệ Mông Cổ, vị chiến binh đeo mặt nạ vàng tàn sát và xéo nát những kẻ chà đạp lên truyền thống và sỉ nhục danh dự các linh hồn Mông cổ.
Người đàn ông khó nhọc chui ra khỏi lều. Begtse tới tìm anh ta, trong bộ áo giáp bằng da thuộc và thép, cưỡi trên lưng vua sói khát máu, giơ cao thanh kiếm rực lửa với chuôi kiếm hình bọ cạp. Và ở hai bên ngài chắc chắn là tám tay đồ tể, những tùy tùng gieo rắc cái chết, đang phi nước đại, được vũ trang bằng búa và rìu, tiêu diệt xác của những linh hồn lạc lối, uống máu của họ, nuốt chửng sinh khí của họ để rồi khạc chúng ra lên tận bầu trời!
Người đàn ông du mục lảo đảo bước đi giữa lều trú ẩn và mấy cái lò sưởi, rồi chui ra khỏi căn lều truyền thống, lúc này anh ta đã quá say nên không còn thấy sợ. Tất cả những gì anh ta muốn là nhìn thấy Begtse. Anh ta muốn tới chỗ ngài và hiến mình trước bộ nanh nhọn báo thù của ngài. Anh ta muốn là người nhìn thẳng vào mắt Begtse giữa đám đồ tể của ngài.
Khi con quái vật xuất hiện nhảy chồm qua các đụn tuyết, đôi mắt rực lửa làm lóa mắt người đàn ông du mục khiến anh ta khuỵu xuống, giơ hai cánh tay lên trời gọi lớn tên Begtse trong màn đêm không sao. Rồi con quái vật ập xuống anh ta và cú đánh đầu tiên đã giết chết anh ta.