Yeruldelgger đợi cho nhịp thở của mình trở lại bình thường rồi mới gõ cửa. Ông đã leo bộ qua chín tầng. Thang máy đang hỏng. Và từ hai năm nay rồi! Một bà lão khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi tác hổn hển cho hay. Yeruldelgger đã xách giúp bà lão cái bị lên tận tầng tám và hỏi bà xem gã Bouriate còn sống trong tòa nhà này không. Bà lão đã xác nhận tầng và số phòng với ông. Và nói thêm rằng hai đứa bé gái, đẹp như thiên thần, xứng đáng có một người cha tốt hơn gã vô lại này. Và cái móng ngựa sắt treo trên cửa không phải là thứ đã che chở cho gã suốt một thời gian dài như đám phù thủy Bouriate này vẫn tin.
“Ai đấy?” từ sau cánh cửa vọng ra một giọng nói cảnh giác, khản đặc vì thuốc lá tồi và rượu vodka lậu.
“Yeruldelgger.”
“Không biết.”
“Mày nên biết, vì tao là người có thể đem bất hạnh đến cho mày.”
“Biến đi, chẳng ai làm gì cho tao và tao cũng chẳng bao giờ làm gì cho ai. Và tao có súng đấy.”
“Tao cũng thế,” Yeruldelgger đáp.
“Biến đi, tao không quen mày.”
“Tao thì có. Và tao biết cả hai con gái mày.”
Cánh cửa đột ngột mở và gã Bouriate xông ra, súng trong tay.
Yeruldelgger đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này và tận dụng khoảnh khắc tức giận mất kiểm soát của gã để tước khẩu súng rồi đẩy gã vào trong căn hộ. Ông trông thấy một phụ nữ còn rất trẻ lập tức ôm chặt vào lòng hai đứa bé gái tóc vàng óng. Hai đứa trẻ sinh đôi, chừng hai tuổi, ôm chầm lấy người mẹ hẳn là người Nga.
“Đừng ép tao phải bắn hạ mày trước mặt gia đình mày,” Yeruldelgger nói để buộc gã phải tôn trọng.
Nhưng gã không tỏ ra sợ hãi chút nào, tin chắc vào sức mạnh và cơn cuồng nộ của mình. Gã đã hình dung ra rất nhiều cách để lật ngược tình thế, kể cả có bị thương trong cuộc giao đấu. Như tất cả đám lưu manh sẵn sàng giết trẻ nhỏ vì hai đô la, gã sẵn sàng chết để bảo vệ người thân của mình.
Điểm yếu này trong sự tàn bạo của gã đã đem đến cho Yeruldelgger lợi thế, song ông cần phải cảnh giác.
Bên trong căn hộ đúng như ông trông đợi. Một căn hộ của người Bouriate, tường treo đầy thảm trang trí để nhắc tới những căn lều bằng gỗ. Gã lưu manh thành thị ngày nay đã từng là một đứa trẻ du mục. Hắn đã tái tạo trong căn hộ của mình, ít nhiều có ý thức, sự cân bằng truyền thống các không gian. Yeruldelgger xác định vị trí của mình so với cửa ra vào rồi đẩy gã sang phải, phía căn bếp nhỏ và nơi để thức ăn dự trữ. Theo truyền thống, đó là phía Đông trong lều, chỗ của những người phụ nữ. Thường phía đối diện, ở phía Tây, là chỗ của cánh đàn ông, với các dụng cụ, vũ khí, đồ thắng ngựa, rượu và ảnh thờ. Ông trông thấy một khẩu súng săn được giấu không mấy kín đáo sau chiếc bàn thợ, và tới kiểm tra đảm bảo rằng nó không nạp đạn. Không rời mắt khỏi gã Bouriate, ông lần lượt mở từng ngăn kéo của đám tủ kê phía bên này căn hộ và thấy món vũ khí ông đang tìm. Một khẩu súng ngắn Strij. Một vũ khí mới tinh. Một thứ khác hẳn những khẩu Makarov cũ kỹ được mua lại trong cuộc rút lui nhốn nháo của binh lính Xô Viết hai mươi năm trước. Khẩu súng này có thể bắn hết băng đạn mười bảy viên thành một tràng liên thanh. Không phải vũ khí cho một tên lưu manh. Mà là vũ khí của một gã vô lại. Khẩu súng này sẽ sớm được trang bị cho tất cả lực lượng cảnh sát Nga, song nó đã là vũ khí ưa thích của các băng đảng mafia.
“Mày đã giết bao nhiêu người với thứ này rồi hả?”
“Chẳng ai hết!” Knyaztsy đáp.
Gã không nhìn vào mắt Yeruldelgger. Gã nhìn chằm chằm vào một điểm dưới cổ ông. Một phản ứng của kẻ quen giao chiến khiến đối thủ có cái nhìn trực giác hơn và sợ phải nhìn thấy đòn tấn công đầu tiên giáng vào cổ họng mình.
“Thề trên đầu các con gái mày chứ?”
“Hãy để các con gái tao ở ngoài chuyện này!”
“À, chuyện đó phụ thuộc đúng vào mày đấy.”
Mỗi lần nhắc tới các con gái là đủ để Knyaztsy đánh mất một phần tự chủ. Yeruldelgger tận dụng điều đó để gửi tới gã một tín hiệu làm gã hiểu rằng cả ông nữa cũng có trực giác chiến đấu. Phần lớn mọi người sẽ nghiêng sang trái vì họ đặt trọng tâm lên chân phải, chân trụ của họ, bên chân luôn được họ đặt nhích lên trước một chút. Khi đó động tác lùi họ sắp thực hiện sẽ bị lộ bởi ánh mắt liếc về hướng lùi. Gã Bouriate thấy rõ ông đang cầm súng trong bàn tay phải. Khi Yeruldelgger khẽ nhích chân trái, gã hiểu ngay ông đã sẵn sàng đối đầu.
Có điều gì đó ở gã để lộ ra một chút mất tự tin. Yeruldelgger đã chiếm thế thượng phong và nhét khẩu Strij vào túi mình, đánh cược vào thực tế rằng dù là một tên mafia vô lại, gã Bouriate chắc chắn không sở hữu thêm vũ khí nào khác ngoài khẩu súng ngắn cũ kỹ và khẩu súng săn.
“Ngồi xuống!” ông vừa chỉ vào cái bàn vừa ra lệnh cho gã.
Theo đúng truyền thống, bàn được kê đối diện với cửa ra vào, phía trước giường dành cho lũ trẻ được kê tựa vào bức tường trong cùng. Người phụ nữ trẻ ôm chặt hai đứa bé gái. Cô ta không đẹp lắm, và bất chấp hoàn cảnh, Yeruldelgger ngạc nhiên thấy mình đang nghĩ rằng, bất chấp khuôn mặt thiên thần, hai đứa bé một ngày kia sẽ giống cô ta.
“Họ có thể ra ngoài.”
Ngay lập tức người phụ nữ đẩy hai đứa bé ra phía trước hướng về phía cửa, song Knyaztsy đã chặn họ lại bằng một cử chỉ.
“Họ ở lại!”
“Tùy mày thôi. Nếu mày nghĩ điều đó có thể ngăn tao.”
“Mày là cớm.”
“Phải, nhưng là một gã cớm vỡ mộng. Tao đã có cơ hội giải thích sự khác biệt với thằng bạn Salchak của mày sáng nay rồi.”
“Nó không phải bạn tao.”
“Tao cũng nghĩ thế, vì nó đã phun mày ra với tao.”
“Tao sẽ giết nó vì chuyện đó.”
“Với điều kiện tao để cho mày có cơ hội.”
“Mày muốn gì?”
“À, cuối cùng cũng có một câu hỏi sáng suốt. Ngồi xuống và nói cho tao biết thằng bé này đang ở đâu.”
Yeruldelgger ném xuống bàn một trong những bức ảnh Ganshü chụp ở Krasnokamensk.
Gã liếc mắt nhìn nhanh qua bức ảnh rồi nhìn thẳng vào mắt ông để nói với ông rằng gã không biết. Ngay lập tức Yeruldelgger biết gã nói dối.
“Nghe này, tao tên là Yeruldelgger và tao là cảnh sát. Một cảnh sát mệt mỏi. Kiệt sức vì cứ phải ngày này qua ngày khác đuổi theo những kẻ ghê tởm như mày. Mệt tới mức tao đã quyết định giờ tao sẽ không chạy nữa. Thế nên nói cho tao biết thằng bé này ở đâu, bằng không tao sẽ tìm ra cách buộc mày phải nói mà không cần nhúc nhắc, dù chỉ một bước chân.”
“Tao không biết thằng nhóc này,” gã Bouriate bướng bỉnh đáp.
“Khi tao nói là vỡ mộng,” Yeruldelgger thở dài, “tao muốn nói là thối rữa. Tao là một cảnh sát thối rữa. Hay đúng ra là tao đang trở thành như thế và mày có nguy cơ là đống thối tha đầu tiên tao gây ra. Mày thấy đấy, thằng bé này là chuyện cá nhân. Chẳng liên quan gì tới công vụ cả. Không quy định, không quy trình, không luật lệ. Chỉ đơn giản là chuyện cá nhân. Nói để mày biết, thằng bé là con của người bạn vốn là gái điếm mà người ta buộc tội tao đã cắt cổ. Và vì gã ma cô quản lý cô ta lại là cấp trên của tao trong cảnh sát và tao đã khiến gã đó vào tù, như thế chẳng phải tao ngập trong bùn rồi sao, mày không tin hả? Vậy thì theo mày tao có thể đi xa tới đâu để tìm ra thằng bé đó?”
…
“Bức ảnh này đã được chụp ở Krasnokamensk, và tao nghĩ rằng vì mày mà thằng bé ở đó. Tao muốn biết bây giờ nó ở đâu.”
…
“Được. Tao chắc chắn sẽ rất khoái được đập vỡ cái bản mặt khốn kiếp của mày, và bất chấp chuyện tao đã phát phì, tao vẫn còn dư sức cho việc đó, cứ tin tao đi. Nhưng như thế với mày vẫn chưa đủ thối tha, nên tao hứa với mày như sau. Nếu tao không tìm thấy thằng bé, tao sẽ bắt con gái mày để đánh đổi. Tao đã làm nghề này hơn hai mươi năm rồi. Tao có quen vài tay cảnh sát thối tha trên toàn thế giới. Tao biết rất nhiều gã ở Nga, những gã này lại quen biết cả loạt gia đình tài phiệt giàu có hiếm con. Hai con bé thật đáng yêu. Sẽ chẳng khó để bán chúng đâu. Hơn nữa chúng còn quá nhỏ nên sẽ chẳng nhớ mày. Và cũng chẳng nhớ cả mẹ chúng nữa. Tất nhiên chúng sẽ hạnh phúc hơn khi sống cùng một người cha kiếm sống với một khẩu Strij trong tay.”
“Mày chỉ cần động vào một sợi tóc của chúng nó thôi, tao sẽ giết mày.”
“Mày đã chết từ trước đó rồi. Thằng bé ở đâu?”
“… Tao không biết nó ở đâu. Việc của tao là đưa bọn chúng tới Krasnokamensk. Ở đó, một người khác tiếp nhận chúng và tao không biết bọn họ đi đâu. Nhưng không phải như mày nghĩ đâu. Chính mấy thằng nhóc muốn đi. Tất cả chúng đều đồng ý. Thằng bé mày tìm, thằng Ganshü này này, nó chỉ có mỗi một giấc mơ, đó là tới châu Âu. Tới Pháp. Tao chưa bao giờ dùng vũ lực ép buộc đưa một đứa bé đi.”
“Phải, tao đoán mày chỉ thuyết phục chúng nó, phải không? Tại Nga, đó là một đường dây có tổ chức phải không?”
“Mày không thể hình dung được quyền lực và sức mạnh của những người đó đâu. Tao nói với họ về mày là mày toi mạng.”
“Mày nói với chúng về tao thì chính mày là kẻ chúng sẽ khử trước tiên.”
“Mày muốn đề nghị gì nào?”
“Chẳng gì cả,” Yeruldelgger đáp. “Mày nói với tao tất cả những gì mày biết, các điểm hẹn, những cái tên, các đầu mối liên lạc, và mày cầu khẩn bất cứ linh hồn mê tín Bouriate nào mà mày muốn để tao ra khỏi đây mà không gửi một viên đạn vào trán mày. Và nếu tao để mày toàn mạng mà có gì xảy đến với tao, thì cái tên đầu tiên tao phun ra sẽ là tên mày. Hiểu chứ?”