“Ông làm cái quái gì ở nhà tôi vậy hả?” Soulniz hỏi.
Người đàn ông đang ngồi trong cảnh tranh tối tranh sáng, lút sâu vào chiếc phô tơi ưa thích của ông, đối diện với luồng sáng từ ngoài sân thượng chiếu vào; Ông không hề thấy dấu vết phá khóa nào và điều này càng khiến ông bực tức hơn nữa khi thấy một người lạ mặt trong nhà mình.
“Tôi cần gặp Armen.”
“Armen?”
“Armen Zarzavadjian,” người lạ mặt đáp.
“Cậu quen ông ta à?” Soulniz ngạc nhiên quay sang hỏi Zarza.
“Đây là Hervé de Vilgruy, ông bác tôi,” Zarza thở dài như thể để xin lỗi về việc này.
“Tôi không phải bác của cậu,” người lạ mặt trả lời với chút bực dọc trong giọng nói.
Zarza lôi Soulniz ra làm chứng.
“Ông gọi người bạn thân nhất của bố mình ra sao khi ông ta trở thành nhân tình thân nhất của mẹ mình?”
“Tôi không phải là nhân tình của mẹ cậu, tôi là chồng bà ấy. Và tôi đã kết hôn với bà ấy hơn ba năm sau khi bố cậu qua đời,” de Vilgruy nói rõ ràng.
“Nghe này, bác hay không cũng mặc, điều đó không cho ông quyền chui vào nhà người khác như thế này,” Soulniz nổi xung.
“Không, điều cho phép ông ấy đùa bỡn với cuộc sống riêng tư của ông cũng như luật pháp nói chung, đó là việc ông ấy làm cho cơ quan mật vụ. Mà thực ra thì ông ấy từng là cấp trên của tôi trước khi tống khứ tôi sang bên đường sắt để trừng phạt.”
“Trừng phạt cậu về chuyện gì?”
“Zarza sẽ giải thích với ông chuyện này vào một ngày khác,” de Vilgruy cắt ngang. “Còn hôm nay tôi là người đặt câu hỏi. Và câu hỏi đầu tiên là: tại sao hai người lại bới vụ việc ở Le Havre ra?”
“Vụ bắt cóc ở nhà hàng MacDo năm 2003 à?”
“Nó đấy.”
“Để biết hôm đó đã xảy ra chuyện gì,” Zarza giải thích. “Và nếu việc này có thể liên quan đến một cái xác đã mười năm tuổi tìm thấy trong một hố khai thác sỏi, bảy đứa trẻ chết khát trong container, một nữ doanh nhân Mông cổ cũng bị ném xuống cùng cái hố khai thác sỏi đó, và một gã khổng lồ Trung Hoa đã nổ súng tưng bừng khắp cả khu trung tâm Honfleur để hạ tôi. Nhưng chắc ông cũng biết gì đó về toàn bộ câu chuyện thổ tả này chứ, bác thân mến?”
De Vilgruy không trả lời lập tức, như thể ông đang cân nhắc xem có thể tiết lộ những gì với Zarza, cũng như những gì ông hy vọng moi lại được từ anh.
“Vụ này là một câu chuyện kiểu Rocambole[1] pha trộn với John Le Carré[2],” de Vilgruy nói tiếp. “Vụ này can dự đến cả Bộ Tư pháp Đức và Anh, cơ quan tình báo Anh MI6 cũng như Đức BND… Một vụ cực kỳ nhạy cảm với các cơ quan tình báo nước ta. Tập một của nó thì Soulniz biết rồi và chắc đã kể hết với cậu. Vào năm 2003, bốn tay biệt kích Mông Cổ bắt cóc một người tị nạn chính trị theo phương pháp hoang dã rồi đưa nạn nhân phi một mạch tới tận Berlin. Ngày hôm sau, họ về Oulan-Bator trên một chuyến bay được hãng hàng không quốc gia nước họ thuê riêng và đến khi chúng ta biết sự việc, người bị bắt cóc đã được xử trí đúng quy định trong một nhà tù đặc biệt.”
“Thế sao hôm nay vụ bắt cóc này lại làm ông phải lộ mặt như vậy?” Zarza hỏi.
“Vì sự nghiệp của kẻ cầm đầu toán biệt kích kia. Điều này thì Soulniz chưa nói với cậu, vì nó diễn ra trong thời gian ông ấy gọi là cuộc lẩn trốn của mình. Nhân vật đó đã trải qua con đường sự nghiệp rất đặc biệt, về mặt chính thức, ông ta là Bí thư thứ nhất Sứ quán Mông Cổ tại Budapest khi tổ chức toán biệt kích, năm 2003 ông ta trở về nước như một người hùng, dù tù nhân của ông ta đã chết rất nhanh sau những cực hình ông ta bắt người đó phải chịu đựng. Không lâu sau, ông ta trở thành trùm cơ quan an ninh ở đất nước mình. Năm 2010, ông ta tới London theo lời mời của MI6, nhưng khi kiểm tra hải quan ở Heathrow, Scotland Yard đã xỏ mũi các điệp viên của Nữ hoàng và còng tay ông ta lại. Ông ta vẫn là đối tượng của lệnh truy nã quốc tế tại châu Âu do Berlin đưa ra vì vụ bắt cóc nạn nhân ở nhà hàng MacDo.”
“Tại sao lại do Berlin?”
“Vì nạn nhân đã bị đưa từ châu Âu về Mông cổ qua Berlin.”
“Vậy là ông ta bị bắt ở Anh…”
“Phải, bị bắt, bị xử, bị kết án và bị tống giam.”
“Vậy là tay này đang ngồi nhà đá tại Anh sao?” Soulniz ngạc nhiên.
De Vilgruy lại thở dài, như thể ngờ rằng hai người kia sẽ không tin mình.
“Ông ta đã bị giam ở đó, rồi Đức đòi dẫn độ và ông ta được giao cho Đức vào tháng Hai năm 2011. Người ta đã giam ông ta tại Berlin trong thời gian thương lượng chuyến thăm chính thức đầu tiên của một thủ tướng Đức tới Mông cổ. Đúng ra thì là một nữ thủ tướng. Tám ngày trước chuyến đi của Merkel vào tháng Mười năm 2011, người Đức thả ông ta. Ông ta về nước và lập tức lấy lại quyền lực, cộng với vị thế người hùng, và chính ông ta giám sát an ninh cho Merkel. Ngay sau đó, ông ta đóng vai Ngài Sạch Sẽ, thực hiện việc thanh lọc chính trị, dựng nên một hồ sơ chống lại vị cựu Tổng thống ra tranh cử dạo đó và lật đổ ông này. Ở những quốc gia đó, các cơ quan mật vụ dám làm những điều mà chúng ta thậm chí không thể tưởng tượng nổi. Một trong những lời cáo buộc chính yếu chống lại cựu Tổng thống là việc giấu giếm thu nhập từ tác quyền bản dịch sang tiếng Hàn của một cuốn sách ông này đã viết và bán được tám bản tại Hàn Quốc! Những nghệ sĩ thực thụ. Man rợ, nhưng đúng là nghệ sĩ.”
“Được rồi, nếu có thể ông hãy ngắn gọn cho, bác thân mến. Gã đó hiện giờ ra sao, và tại sao ông lại kể chuyện này với chúng tôi?”
“Ông ta là nhân vật quyền lực trong nước, kẻ ẩn mình trong bóng tối, và nếu ai đó khuấy động trở lại toàn bộ đống phân này cho nổi phềnh lên thì tôi dám chắc ông ta không thể không dính líu vào theo cách này hay cách khác.”
“Và?” Soulniz hỏi.
“Và vì đã làm bẽ mặt chúng ta ngay trên chính lãnh thổ của chúng ta như vậy, chúng ta vẫn luôn dành riêng cho gã này một trong số những con chó săn chúng ta có. Có lẽ đã đến lúc mở cửa chuồng.”
“Đừng nói với tôi là ông đã nghĩ đến tôi cho vai Rintintin[3] đấy nhé!’
“Đúng thế đấy, Armen. Cậu bỏ đường sắt. Cậu được tái chỉ định về cơ quan cũ và làm rõ vụ này cho chúng tôi. Cậu đã làm rất tốt khi nhận diện được gã Alagh.”
“Hồi đó, làm việc này hẳn cũng chẳng khó khăn gì.”
“Hồi đó, chúng ta có một người trình báo việc một người Hoa thuê nhà mất tích, và một người Mông cổ dùng giấy tờ Trung Quốc bị các đồng bào của anh ta tóm cổ để rồi sau đó lại xuất hiện ở Mông Cổ. Ở vào tình thế tệ hại khi đó, chúng ta chẳng có bất cứ lý do nào để tìm kiếm xa hơn. Hôm nay cái xác thứ hai của cậu đã làm thay đổi tình thế. Thế nên, cậu trở lại đội ngũ.”
Zarza ngẫm nghĩ giây lát trước khi trả lời.
“Có phải gã này chịu trách nhiệm về cái chết của mấy thằng bé không?”
“Nếu hắn đã cho giết người phụ nữ thì đúng vậy.”
“Ông tin là hắn đã làm việc đó sao?”
“Tôi chẳng biết gì về việc đó cả. Hắn đã ở đây năm 2003, còn hiện nay hắn đang có địa vị ở đó.”
“Ông biết hắn?”
“Fabius đã tới Mông Cổ năm 2013 cùng một nhóm các nhà công nghiệp thực phẩm để tham quan một trang trại kiểu mẫu nhập khẩu bò sữa Montbéliard. Tôi muốn đảm bảo an toàn cho đoàn này vì hồi ấy người ta có nói tới khả năng tồn tại trại huấn luyện của Al-Qaïda ở các tỉnh miền Tây theo đạo Hồi. Thế nên cần thiết lập mối liên hệ cá nhân với các cơ quan an ninh của họ.”
“Và ông vẫn chưa thả đàn chó săn của ông ra?”
“Chưa. Cần phải biết thực tế. Và kiên nhẫn.”
“Vậy tại sao lại là bây giờ?”
“Bởi vì để đổi lại việc thả tự do cho ông ta, thủ tướng đã ký rất nhiều hợp đồng bự về khai mỏ và công nghiệp, và một số người ở nước ta nghĩ rằng đã đến lúc chúng ta cần giành lấy phần bánh của mình. Nếu nhân vật ẩn trong bóng tối này ưu ái quá mức các hợp đồng với người Đức, chúng ta sẽ gây khó dễ ít nhiều với ông ta bằng cách khơi lại vụ MacDo. Nếu ông ta sẵn lòng tạo thuận lợi cho chúng ta ký các hợp đồng mới, chúng ta sẽ giúp ông ta quên nó đi.”
“À, ông làm tôi thấy yên tâm đấy, bác thân mến. Chẳng có chút nhân đạo nào trong nhiệm vụ này cả. Chẳng có gì liên quan tới lũ trẻ trong container. Chẳng có lấy một chút công lý can trường, chẳng có công lý nào hết. Chẳng có nguyên tắc. Không gì cả! Trong một giây tôi thoáng sợ rằng cơ quan đã thay đổi nguyên tắc đạo đức suốt thời gian tôi đi thực tập ở bên đường sắt cơ đấy.”
“Cậu cũng làm tôi thấy yên tâm, Armen. Cậu đã không thay đổi. Vẫn thói bướng bỉnh một ngày nào đó sẽ khiến cậu có thêm một lần thực tập bên đường sắt nữa, hay tệ nhất là một viên đạn lạc.”
“Ồ, tôi có thể ghi lại câu này được không? Tôi có thể dẫn lời của ông chứ, thưa ngài bác thân mến?”
“Im mồm đi, Soulniz,” de Vilgruy cộc lốc cắt ngang, “và đừng có làm bộ ma lanh. Ông phải biết rõ hơn ai khác là những lần vắng mặt chẳng giấu gì được chúng tôi.”
“Đồ chó đ….”
“Câu chuyện lẩn trốn này là sao vậy?” Zarza hỏi.
“Một lỗ hổng trong thời gian biểu của tôi. Một lỗ hổng lớn. Chẳng can dự gì đến cậu.”
“Thế nào, Armen?” de Vilgruy sốt ruột.
“Được thôi, tôi đồng ý, bác thân mến, nhưng việc này sẽ khiến ông tốn khá đấy.”
“Tại sao?”
“Tại vì tôi cần tới Mông Cổ.”
❀ ❀ ❀
[1] [^b34]: Nhân vật du đãng sau đó hoàn lương hành thiện để chuộc lỗi trong bộ tiểu thuyết dài tập đăng báo Những bi kịch Paris của Pierre Alexis de Ponson du Terrail.
[2] [^b35]: Tác giả người Anh chuyên viết tiểu thuyết tình báo, nổi tiếng nhất với tiểu thuyết Điệp viên đến từ vùng đất lạnh.
[3] [^b36]: Một con chó béc giê Đức xuất hiện trong nhiều bộ phim của Hollywood giai đoạn 1922-1931.