Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 33 …và đã sẵn sàng để gục ngã lần nữa.

❊ ❊ ❊

“Không, không phải thế này!” Oyun vừa thì thầm vừa thoát khỏi vòng tay anh.

Cô nhảy bật khỏi giường rồi kéo tấm ga quấn quanh người, để Gourian trần truồng nằm dài trước mặt.

“Thôi nào, cái này đâu còn là tội lỗi nữa từ khi đạo đức Xô Viết kết thúc, em biết không? Chỉ là một trò vui như mọi trò vui khác. Thậm chí là tuyệt hơn!”

“Không, em không thể. Đừng yêu cầu em chuyện này!”

Đã hai lần rồi, trong lúc họ quấn lấy nhau, nằm sau lưng cô sau khi làm tình, anh ta đã tìm cách nhét dương vật vẫn còn cương cứng của mình vào giữa khe mông cô. Đã hai lần cô ngăn chặn hành vi của anh ta bằng cách quay người lại. Lần này cô cảm thấy bàn tay còn lại của anh ta, đang áp lên bụng cô, tìm cách giữ cô lại và cô đã lẩn tránh.

“Em không biết em đã bỏ lỡ cái gì đâu,” chàng lính bảnh trai giễu cợt.

“Anh cũng thế. Các anh chỉ biết đi vào phụ nữ chúng tôi thôi. Làm sao anh có thể biết cảm giác khi bị như thế là thế nào?”

“Em không biết em đã bỏ lỡ gì đâu!” anh chàng chỉ vừa nhắc lại vừa mỉm cười với cô.

“Nghe này, có lẽ để một ngày khác, khi em đã sẵn sàng. Nhưng không phải bây giờ.”

“Gì nữa đây? Công việc của em à? Em không thể thỉnh thoảng ngừng làm cảnh sát và chỉ để tâm tới bộ mông ngon lành của em thôi sao? Hay để anh chăm sóc nó? Lại có chuyện gì thế?”

“Em đã cãi nhau với Yeruldelgger.”

“Lão khùng gàn dở đó à? Chuyện này chẳng làm anh ngạc nhiên!”

“Đừng có nói về ông ấy như thế! Ông ấy không sai đâu: từ khi ở bên anh, em ít quan tâm tới việc điều tra hơn.”

“Em không tiến triển gì với đống xác chết sao?”

“Không. Thậm chí em còn chưa thực sự xem xét mấy bức ảnh của anh!”

“Em nói thế nào ấy chứ: một hiện trường vụ án bị cháy thành than vì xăng giữa thảo nguyên đóng băng. Mấy bức ảnh ấy, em muốn chúng đem gì đến cho em đây? Còn ông ta, tay ninja cổ quái đó, ông ta điều tra vụ của mình đến đâu rồi?”

“Cũng không xa hơn em nhiều lắm. Người chết trên dãy Otgontenger là một đặc vụ, đó là tất cả những gì chúng em mới biết thêm. Đừng có hỏi em làm thế nào ông ấy biết được, ông ấy không giải thích gì với bọn em cả. Dù thế nào đi nữa, không còn ai hiểu nổi cách ông ấy hành động nữa. Ông ấy chỉ đơn giản là rất bực với cánh quân nhân. Nhất là sau vụ 100%.”

“Nhân tiện, em đã chuồn mất chẳng khác gì một cô nàng đạo chích trước khi anh tỉnh giấc sáng nay, và vẫn chưa cho anh biết chuyện xảy ra thế nào với viên tướng.”

“Tốt. Ông ấy đã cho em xem tất cả những gì em muốn xem.”

“Hẳn em đã phải trổ hết tài năng ra với ông ta, vì thường thì gã khốn bẩn thỉu đó luôn giơ bí mật quốc phòng ra!”

“Cả anh cũng đâu có tệ trong trò đó. Anh chắc đã nói hết với em về đống xác chết của chúng ta rồi chứ?”

“Ý em là sao?”

“Chẳng hạn, anh có tình cờ thấy con bò cái Tây Tạng chẳng may rơi từ trực thăng xuống đầu một gã trộm gia súc khốn khổ, vào thứ Năm, hay không?”

Gourian không trả lời ngay, ánh mắt ngạc nhiên của anh ta nhìn thẳng vào mắt cô.

“Mẹ kiếp, vậy là bọn họ đã kể chuyện đó với em? Anh không tin!”

“Tại sao anh không nói gì với em?”

“Bởi vì anh đã chẳng thấy gì hết. Anh không có ở đó.”

“Em cứ nghĩ anh được giao cắm chốt ở đó?”

“Em đùa chắc, anh vừa tới đó trước em có ba ngày. Người ta thuyên chuyển anh chính là để nắm lại chốt này sau vụ việc đó.”

“Anh nói dối, anh đã kể với em rằng anh từng trải qua mấy mùa hè để tháo ra lắp lại từng chi tiết một chiếc xe bọc thép của anh.”

“Anh không nói dối em và đó là điều anh đã làm, nhưng không phải tại chốt đó. Mà ở nơi anh đóng quân trước đó, trong suốt hơn ba năm. Anh vừa nói với em đấy thôi: anh tới chỗ đó trước em ba ngày, có nghĩa là giữa mùa đông, từ một đồn cách đó hai trăm kilômét về phía Bắc, vì thế anh đã lái chiếc xe bọc thép của anh tới.”

“Dù sao anh cũng có thể nói cho em biết về tay trộm gia súc.”

“Oyun, chẳng ai biết người nào nằm kẹt giữa con ngựa và con bò cái đâu. Bọn anh đoán đó là tay trộm gia súc nhưng chẳng biết gì hết.”

“Nhưng anh biết mấy chuyện làm ăn mờ ám của đám trực thăng vẫn bay vào thứ Năm phải không?”

“Anh biết tin đồn lan truyền trong các doanh trại, không hơn. Người ta thuyên chuyển anh tới đó, anh bắt gặp một đống xác chết, và đồng thời một cô nàng cảnh sát xinh đẹp từ Oulan-Bator tới rơi vào tay. Anh đến đó theo mệnh lệnh và người ta lệnh cho anh không được nói gì. Quân đội mà, em biết đấy!”

Cô thấy khó thuyết phục nổi mình rằng anh ta đang nói toàn bộ sự thật, nhưng hai người họ vẫn đang khỏa thân và Gourian đã lại mơn trớn cơ thể cô. Cô đồng thời có cảm giác rằng bộ óc cảnh sát muốn đẩy cô vào thế thủ, song toàn bộ phần còn lại của cơ thể cũng như các giác quan lại thôi thúc cô kéo anh ta vào vòng tay mình. Gourian đã áp sát vào cô khi Slava gõ cửa.

“Mở cửa, đôi tình nhân, tôi mang tin tức từ thế giới bên ngoài vào vũ trụ ái ân của các vị. Và cả sâm banh nữa. Của Gruzia thôi, nhưng dẫu sao cũng là sâm banh!”

Oyun chạy tới phòng tắm, vừa chạy vừa quấn quanh mình tấm ga mà cô cúi xuống nhặt không chút e dè. Slava bước vào và trông thấy cô trước khi cô kịp đóng cửa phòng tắm.

“Mông đẹp, quả vậy!”

“Slava!” Oyun gắt lên, vừa bực bội vừa thích thú.

Cô đứng dưới vòi sen và cố lắng nghe xem liệu hai anh chàng kia có nói chuyện về mình không, rồi nhận ra cô đã để hết quần áo trong phòng ngủ.

Cô bước ra khỏi phòng tắm không báo trước, quấn mình trong một chiếc khăn tắm, và ngạc nhiên thấy Gourian vẫn trần truồng và cương cứng. Slava đang ngồi trên giường, vẫn mặc đồ trắng như thường lệ.

“Mấy gã lính bỉ ổi!” anh ta vừa nói vừa hất hàm về phía Gourian đang trần như nhộng. “Dù sao đi nữa tôi cũng chưa bao giờ thấy hiệu ứng từ nữ giới kéo dài đến vậy ở anh ta. Xin chúc mừng!”

“Im đi, đồ ngốc!” Oyun đỏ mặt trong khi lần lượt nhặt quần áo và đồ lót.

Cô đã ném chúng tứ tung khắp phòng khi gặp lại Gourian trong cơn hối hả của một khao khát mãnh liệt. Cô ăn mặc chỉnh tề khi từ phòng tắm bước ra, đầu tóc chỉn chu, và thấy rằng Slava đã rót ra ba ly.

“Chúng ta uống mừng cái gì đây?”

“Chẳng có gì đặc biệt,” Slava nhún vai trả lời. “Chúng ta, chỉ vậy thôi.”

“Vậy thì uống mừng chúng ta!” cô trả lời rồi bật cười.

“Nhân đây, có vẻ như ngài cảnh sát trưởng của cô muốn tới để thụi cả bộ tổng tham mưu phải không?”

“Hãy công nhận rằng ông ấy có lý do. Cách tôi bị đưa đi khá là nhục nhã với cảnh sát, phải không?”

“Những cảnh sát bé nhỏ tội nghiệp bị tổn thương lòng tự tôn. Đó là chuyện diễn ra khi dân sự xen vào chuyện của quân nhân.”

“Thế nghĩa là sao hả? Điều tra của cảnh sát là điều tra của cảnh sát, quân nhân hay không cũng thế!”

“Tất nhiên là không, nhưng phải là quân nhân mới hiểu được điều đó. Quân đội, đó là bí mật, cộng thêm cấp bậc, cộng thêm sự phục tùng. Và ngài cảnh sát trưởng của cô đòi hỏi kế hoạch bay của quân đội. Cô hình dung nổi không? Đòi hỏi kế hoạch bay quân sự, một nhân vật dân sự!”

“Mỗi người có việc của mình,” Oyun trả lời, không hề thích giọng giễu cợt của Slava. “Chúng tôi có việc của chúng tôi.”

“Nhưng kế hoạch bay thì có thể giúp gì được cho ông ta chứ? Đúng là trang bị và ngân sách của không quân chúng ta đã bị thu hẹp xuống quy mô vừa đủ, nhưng dẫu sao chúng tôi vẫn còn những hình thức huấn luyện khác hơn là dùng lũ bò cái để ném bom đám kỵ sĩ du mục!”

“Slava,” Gourian cắt ngang, “họ đã kể với cô ấy về con bò rơi từ trực thăng xuống.”

“Ai cơ?”

“Viên tướng.”

“Được rồi, thế thì sao?”

“Thế thì tôi thấy quân đội đã bỏ ra quá nhiều công sức để che giấu những trò ngớ ngẩn của ba tay lính,” Oyun nói tiếp.

“Thế cô muốn sao, đó là tinh thần quân ngũ!”

“Dù sao đi nữa, tôi hy vọng là các anh chỉ ném mấy con bò Tây Tạng xuống.”

“Ý cô là sao?”

“Yeruldelgger nghĩ rằng người bị chết tại Otgontenger rất có khả năng cũng rơi từ một chiếc trực thăng xuống.”

“Cái gì, chuyện đó cũng lại là lỗi của quân đội à? Ông ta có xu hướng bị ám ảnh rồi đấy. Cái gì thúc đẩy ông ta tới chỗ nghĩ vậy chứ? Các vị đã tìm thấy khẩu phần ăn quân nhân trong dạ dày nạn nhân khi giải phẫu tử thi à?”

“Không có giải phẫu tử thi. Cái xác đã biến mất…”

“Bị một chiếc trực thăng bốc đi, tôi chắc vậy!” Slava giễu cợt.

“Có thể. Vụ tấn công bảo tàng nhỏ và loại bỏ nhân chứng duy nhất mà không để lại bất cứ dấu vết nào trên mặt đất, với Yeruldelgger nó chỉ có thể được thực hiện bằng trực thăng. Và về việc này, tôi có xu hướng cũng nghĩ như ông ấy.”

“Nhưng làm sao các vị có thể nghi ngờ quân đội về những hành vi tội ác đó?” Slava vừa phẫn nộ thốt lên vừa bất bình đứng dậy.

“Có lẽ vì ba người lính có liên quan đã chết cùng nhau trong cùng một vụ tai nạn định mệnh ở gần Tchör chăng?”

“Lần này cô đi quá xa rồi đấy,” Slava lần đầu tiên nổi cáu. “Đừng nghĩ xấu về chuyện này, không có gì riêng tư cả, nhưng quả thực tôi không hề ưa đám cảnh sát!”

Cô thoáng nghĩ trong một giây rằng cuộc cãi vã của họ sắp trở nên tồi tệ hơn. Trong ánh mắt Slava hiện lên thoáng hung hãn và tàn bạo mà cô chưa từng thấy ở anh ta. Nhưng cô nhận ra anh ta đang nỗ lực để kiềm chế cơn tức giận của mình. Anh ta rời khỏi họ bằng một động tác đằng sau quay và hôn lên trán Oyun trước khi ra ngoài.

“Trừ những cảnh sát có bộ mông đẹp. Nào, hai người hãy giữ chai sâm banh và tiếp tục việc làm dở nhé!”

“Anh ta làm sao vậy?” Oyun hỏi sau khi đóng cửa lại.

“Slava là vậy!” Gourian trả lời trong khi nhìn qua cửa sổ, dõi theo anh ta chui vào xe. “Không được động tới quân đội. Nhất là từ khi cậu ta giải ngũ.”

“Mà anh ta làm gì nhỉ?”

“Slava ấy à? Cậu ta làm việc cho quân đội, nhưng ở bên ngoài quân đội. Cung cấp hậu cần, đại loại vậy. Sao thế, chuyện đó làm em quan tâm à?” Gourian vừa hỏi vừa quay người lại.

Anh ta gần như va vào Oyun. Cô áp sát vào anh ta và đã sẵn sàng để gục ngã lần nữa.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.