Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 38 … vừa rú còi vừa rời khỏi hiện trường.

❊ ❊ ❊

Im lặng. Đó chính là cảm giác bất an thường trực bao trùm toàn bộ quang cảnh. Sự im lặng trì hoãn mỗi cử động, đè nặng lên mỗi ánh mắt. Một sự im lặng ngấm vào tận những cử chỉ rất đỗi mơ hồ thay cho mệnh lệnh. Bởi vì không có từ nào để nói về cảnh ghê rợn này. Cũng chẳng thể làm gì cho tất cả những đứa trẻ kia nữa. Vậy là mỗi người im lặng làm việc, nhân viên cứu hộ đành cam chịu rằng chẳng thể cứu được, nhân viên điều tra chẳng biết nên điều tra từ đâu, cử chỉ của mỗi người đều chậm chạp hơn một chút để chứng tỏ sự cần mẫn, trong khi mức độ tàn nhẫn của tội ác khiến tim họ quặn thắt. Zarzavadjian đưa mắt nhìn quanh anh sự hỗn độn im lặng đang phập phồng theo nhịp của các hoạt động cấp cứu và cứu hộ. Kể cũng lạ khi giờ đây hiện trường tội ác hay vụ tai nạn lại giống như những gì người ta thể hiện trên phim ảnh. Mặt khác, những nơi như nơi này giờ đây được gọi là bối cảnh hiện trường tội ác. Tất cả xe cảnh sát và xe cấp cứu đỗ lung tung không theo thứ tự khẩn cấp, đèn pha vẫn để bật và nhiều xe vẫn đang tiếp tục tới. Lính cứu hỏa, xe tuần cảnh, những chiếc xe không phù hiệu với đèn chớp để bên trong… Có thực sự cần đến sự hiện diện của tất cả lực lượng và phương tiện này không? Vào lúc khác, hẳn một cơ quan chức năng đã ra tay để tổ chức mớ hỗn độn này. Tám chiếc xe cấp cứu xếp hàng tách riêng ra một chỗ vì sự an nghỉ của bảy người đã chết và cơ hội sống sót của nạn nhân hấp hối. Cảnh sát khoa học tập trung ở giữa hiện trường được một đơn vị cảnh sát mặc cảnh phục cô lập lại. Lính cứu hỏa lùi ra ngoài xa, chờ sẵn phòng khi cần thiết. Các nhân viên an ninh dân sự cạnh tranh lẫn nhau ở đâu đó. Nhưng thay vì vậy, nhiều người tiếp tục tới, thêm vào cái đống hỗn độn lộn xộn đó: quan chức, nhân vật chính trị, lãnh đạo cấp trên. Zarzavadjian đột nhiên thấy rằng tất cả vở xiếc này kỳ thực chỉ là cách để xóa đi nỗi hổ thẹn của họ vì đã không thể ngăn cản được chuyện này.

“Thật kinh khủng, phải không?”

Zarza quay người lại mà không buông bàn tay đứa trẻ.

“Nó sẽ qua khỏi chứ?”

Người đàn ông chừng năm mươi tuổi, bảnh bao trong chiếc áo mưa màu be không cài cúc mặc ngoài bộ vest sẫm màu không kèm cà vạt. Khuôn mặt đầy nếp nhăn vì mệt mỏi và kiệt quệ không để lộ cảm xúc cụ thể nào. Ông ta chỉ đưa ra một câu hỏi để biết. Để có một câu trả lời. Zarza nhìn ông ta chằm chằm rồi dõi theo ánh mắt của ông ta vốn đã di chuyển xuống bàn tay anh. Cái bàn tay vẫn nắm lấy bàn tay cậu bé con. Hay đúng hơn là cậu bé dồn hết sức lực yếu ớt của nó nắm lấy ngón tay trỏ của anh. Cậu bé đã nắm lấy nó khi Zarza nhận ra cậu còn sống. Cậu bé đã không buông tay anh kể từ lúc đó. Kể cả khi người ta đưa nó ra khỏi container đặt nằm lên cáng. Kể cả khi người ta sơ cứu cho nó. Kể cả khi người ta đẩy nó tới tận chiếc xe cấp cứu của SAMU[1]. Và bây giờ khi đã bị cắm kim truyền dịch, gắn các đầu dò lên người, được nối với các máy theo dõi, cậu bé vẫn không buông ngón tay Zarza cho dù đã chìm vào cơn hôn mê. Không ai dám phá bỏ mối liên kết có vẻ là điều duy nhất còn níu giữ cậu bé đang cận kề cái chết này với cuộc sống. Zarza hẳn cũng không để bất cứ ai cắt rời nó.

“Thằng bé sẽ qua khỏi,” anh càu nhàu trả lời như thể thách thức số mệnh.

“Chúng ta hãy mong là thế. Tất cả những nạn nhân khác đều chết cả rồi sao?”

“Ông là ai?” Zarza nổi nóng.

“Daniel Soulniz, của Havre Tự do.

“Biến khỏi đây ngay.”

“Phải, các đồng nghiệp của anh cũng nói thế với tôi rồi. Anh chính là viên cảnh sát đường sắt hả?”

“Biến khỏi đây, tôi nói với ông rồi đấy!”

“Mẹ kiếp, cảnh sát đường sắt cơ đấy! Tại sao không có cảnh sát phà và sà lan trong khi vẫn có mấy thứ đó nhỉ.”

“Ông yên tâm là lực lượng đó chắc chắn có tồn tại. Ông muốn gì nào, muốn tôi mời ông rời khỏi hiện trường bằng dăm báng súng à?”

“Thôi nào, anh không phải loại cảnh sát đó.”

“À thế à? Vậy tôi là loại cảnh sát nào hả?”

“Loại để một thằng bé sắp chết cách xa quê hương nó hai mươi nghìn cây số nắm lấy ngón tay mình.”

“Nghe này, hôm nay tôi đã hết khả năng chịu đựng rồi. Để tôi yên trước khi tôi mất kiểm soát, tôi còn nhiều điều quan trọng hơn phải làm.”

“Phải, tôi biết. Đi theo thằng bé này tới bệnh viện, không bỏ rơi nó, trải qua nhiều đêm liền ngồi trên một chiếc ghế lắng nghe tiếng bíp của máy theo dõi chức năng sống, khóc lóc khi không ai trông thấy, cầu nguyện khi không ai nghe thấy, biến cấp trên thành kẻ thù, biến đồng nghiệp thành kẻ thù, khiến các nhân viên bệnh viện thương hại.”

“Phải. Đó chính xác là những gì tôi sẽ làm.”

“Tôi biết, và chính vì thế mà tôi thấy quý anh hơn nhiều so với tất cả những gã ngốc vẫn đang nghĩ mấy đứa trẻ này là lũ nhóc Tàu khốn khổ…”

“Những người Hoa!”

“Không đâu, đơn giản là vậy đấy: chẳng phải Tàu. Mấy đứa này là người Mông Cổ. Tôi sẵn sàng mang mẹ vợ tôi ra đánh cược.”

“Làm sao ông có thể chắc thế được?”

“Anh không biết anh đang ở đâu à?”

“Nghe này, tôi nói với ông rồi đấy, tôi hết khả năng chịu đựng rồi. Thế nên nói tuột ra đi đừng làm bộ ma lanh nữa.”

“Khu kho hàng này thuộc về Công ty Hàng hải Mông Cổ.”

“Nếu trí nhớ tôi tốt thì Mông Cổ không có biển.”

“Thụy Sĩ cũng vẫn có cả hạm đội tàu thương mại với cảng tàu tại Bâle, ở độ cao 244 mét trong một thung lũng của vùng Jura đấy thôi.”

“Được rồi, đồng ý. Cái công ty hàng hải này là gì vậy?”

“Một công ty, kiểu xuất nhập khẩu. Hay chính xác hơn là một công ty nằm trong một công ty nằm trong một công ty. Một sự sắp xếp khéo léo và bí hiểm của những công ty nhỏ. Lũ trẻ không thể tình cờ có mặt ở đó. Có kẻ nhất định biết điều này.”

“Kẻ đó là ai đây? Ai điều hành công ty này?”

“Tôi không biết gì về chuyện ai điều hành nó. Quá mơ hồ. Nhưng ai làm nó hoạt động thì tôi biết: hãy tìm người đàn bà!”

“Tôi cảnh cáo ông rồi đấy. Nếu mất kiểm soát, tôi có nguy cơ trở nên dữ tợn lắm đấy, khách hàng,” Zarza cảnh báo. “Vậy nên là người đàn bà nào?”

“Được, nếu cậu khăng khăng muốn biết, tôi sẽ giải thích…”

“Ông thích cậu tớ với tôi cơ à?”

“Vì cậu gọi tôi là khách hàng, tôi nghĩ là tôi có thể xưng hô vậy.”

“Nghe này, khách hàng, tôi sẽ nện ông nát bét ngay bây giờ nếu ông không thôi những lời ấm ớ và nói cho tôi biết người đàn bà đó là ai, và tên bà ta là gì.”

“Dzanouni.”

“Dzanouni?”

“Không phải là người địa phương, nhưng đã kết hôn với một người họ Dzanouni. Một tay làm ngân hàng. Nói chung bà ta kết hôn với cái gì thì chẳng ai rõ cho lắm, nhưng từ khi gã kia rút lui, bà ta giữ lại họ Dzanouni.”

“Và có thể tìm thấy bà ta ở đâu?”

“Chúng ta có thể cùng tìm, nếu cậu muốn.”

“Không cần đến ông.”

“Cậu biết rõ Le Havre chứ?”

“Tôi sẽ tìm hiểu.”

“Nghe này, Le Havre là một đô thị hai trăm năm mươi nghìn dân. Chỉ riêng khu cảng đã là mười nghìn héc ta nơi bốn mươi mốt triệu tấn dầu, hai mươi ba triệu tấn container, tám trăm nghìn khách du lịch bằng tàu thủy, một nghìn ba trăm người đi du thuyền cá nhân ghé qua. Bảy mươi lăm tuyến vận chuyển hàng hải khởi hành hoặc cập bến tại đây. Đây là cảng lớn thứ hai của Pháp. Thứ sáu của châu Âu. Và tôi còn chưa kể đến các quán bar nơi gái điếm hành nghề, các mạng lưới buôn bán ma túy và những gã du đãng lận súng trong người đi kèm.”

“Thế thì sao?”

“Thế thì tôi sinh ra ở đây, và tôi làm nhà báo tại đây từ ba mươi năm nay ngoại trừ một quãng lẩn trốn ngắn trong vài năm. Cậu muốn tìm hiểu về Le Havre à? Cậu không tìm được ông thầy nào tốt hơn tôi đâu.”

“Được rồi, bà Dzanouni ấy…”

“Thưa ông?” Một nhân viên cấp cứu đặt bàn tay lên vai Zarza, làm anh đột ngột quay trở lại với cậu bé đang nắm lấy ngón tay mình.

“Thằng bé tỉnh lại rồi sao?”

“Không, thưa ông, nhưng chúng tôi đã ổn định được tình trạng của cậu bé. Giờ chúng ta có thể chuyển nó đi. Chúng tôi sẽ chuyển cậu bé tới khoa cấp cứu nhi ở Flaubert.”

“Chỗ Flaubert đó có tốt không?” Zarza vừa hỏi vừa quay sang ông nhà báo.

“Tuyệt hảo!” Soulniz gật đầu đáp.

“Tôi lên xe đi cùng thằng bé.”

“Thưa ông, cái đó…”

“Tôi lên xe đi cùng thằng bé!”

“Đồng ý, đồng ý, ta đi thôi.”

Anh cúi xuống để leo lên đằng sau chiếc xe cấp cứu mà không buông ngón tay cậu bé trong khi mấy người khiêng cáng đẩy cáng vào trong xe.

Trước khi họ đóng cửa, anh ra hiệu bảo Soulniz lại gần, như thể không muốn đánh thức cậu bé khi gọi ông.

“Nhất trí về việc tìm hiểu. Làm thế nào tôi tìm ông được?”

“Câu hỏi quá tồi với một cảnh sát.”

“Đừng vớ vẩn!”

“Được rồi, hai giờ nữa tại bệnh viện. Nhân tiện, những cảnh sát khác có nói với tôi là thằng bé vẫn còn tỉnh khi cậu đưa nó ra khỏi container. Nó đã nói gì à?”

“Nó đã thì thào ganchou hay ganssou, đại loại là thế. Có thể là tên nó…”

Đột nhiên, loạt đèn nháy đầy màu sắc quét những vệt phản chiếu xanh lơ chớp loang loáng quanh khu nhà kho và chiếc xe cấp cứu vừa rú còi vừa rời khỏi hiện trường.

❀ ❀ ❀

[1] [^b23]: Viết tắt của Service d’Aide Médicale Urgente: Dịch vụ cấp cứu y tế

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.