Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 43 … anh thầm nghĩ trong khi thận trọng giơ tay lên.

❊ ❊ ❊

Soulniz hẳn không thể sống ở đâu khác ngoài Honfleur. Phố Brûlée, một ngôi nhà nhỏ với mặt tiền bằng đá phiến, nằm thụt vào sau một gara kiểu cách có phần nóc được dùng làm sân thượng. Ba khung cửa lửng mở ra nơi vợ ông đã biến thành một khu vườn treo hoang dã. Nằm ở phía bên kia của con phố hẹp lát đá hoa cương xanh là một ngôi nhà cổ có tuổi nhiều thế kỷ xây bằng đá Caen với mặt tường trát vữa cùng những thanh xà gỗ bắt tréo vươn cao nhìn xuống khoảng sân thượng kẹp giữa hai bức tường kín bưng. Cứ mỗi lần trông thấy hai ô cửa nhỏ trổ trên mái tôn của ngôi nhà lịch sử này, Soulniz tự hỏi liệu có ai từng thấy chúng không. Ông từng kéo Louise khỏa thân ra sân thượng vào những buổi tối mùa hè để yêu bà dưới bóng trăng. Còn bà, vào một buổi sáng mùa đông, khi Soulniz vừa mới ra khỏi nhà, đã đặt dấu chấm hết cho cuộc đời mình và cả cuộc đời ông, vốn chẳng còn mục đích gì từ đó.

“Chuyện xảy ra bao lâu rồi?” dẫu sao Zarza vẫn hỏi.

“Louise thì cách đây bảy năm. Mathieu trước đó một năm.”

“Mathieu thì vì sao?”

“Quá liều. Liều đầu tiên và duy nhất của nó. Tôi đã kể với nó rằng tôi từng thử qua mọi thứ, một lần, một lần duy nhất, khi tôi còn trẻ. Thằng bé đã muốn làm giống tôi.”

“Không phải tại ông…”

“Xin cậu đấy. Miễn cho tôi màn diễn thuyết ngớ ngẩn này đi.”

“Xin lỗi, ông có lý. Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm theo cách này hay cách khác với những gì xảy đến cho người chúng ta yêu quý.”

“Thôi diễn thuyết ngớ ngẩn đi,” Soulniz khăng khăng. “Tôi sẽ dọn phòng của Mathieu cho cậu. Nhưng trước hết chúng ta đi ăn chút gì đã.”

“Lại nữa à?”

“Các quý cô của Louis Bé, đó chỉ là tôm hùm thôi. Chỉ là thưởng thức cho biết. Giờ chúng ta đi ăn tối theo đúng nghĩa…”

Họ đi bộ ngược lên phố Brûlée về phía quảng trường nơi Zarza nhìn thấy một nhà thờ lạ lùng. Tiết trời mùa đông rét buốt và buổi tối đầy mây đã làm những du khách cuối cùng biến mất khỏi các con phố. Anh đi theo sau Soulniz, vượt quá ông cả một cái đầu, hai bàn tay nắm chặt nhét sâu trong túi áo và cổ áo dựng cao lên sau gáy.

“Kia à?” Zarza hỏi và hất hàm về phía một quán cà phê nhỏ vẫn còn mở cửa nằm giữa hai cửa hàng đã tắt đèn.

“Hàng ăn nhanh ư, cậu đùa chắc! Cậu đang ở trong thành phố từ đó tàu thuyền xuất phát tiến về phía xứ Albion phản trắc vào năm 1450 để tấn công và san bằng thành phố Sandwich. Như thế không phải để ngày nay lại đi ăn cá và khoai tây rán hay hamburger ở nơi này! Theo tôi…”

Họ đi ra quảng trường và Zarza ngỡ ngàng trước vẻ đẹp mộc mạc của nhà thờ. Soulniz giải thích cho anh biết gian thánh thất đầu tiên của nhà thờ Sainte-Catherine đã được xây dựng làm nơi họp chợ, và toàn bộ cấu trúc bằng gỗ sồi của nó được đẽo bằng rìu, hoàn toàn không dùng đến cưa bởi những bậc thầy dùng rìu làm việc tại các xưởng đóng tàu vào thời kỳ đó, theo phong cách Viking.

“Họ không có thời gian để làm tốt hơn. Họ vừa đánh đuổi xong người Anh sau Chiến tranh Trăm năm, thế nên họ xây dựng nhà thờ từ những cây sồi còn lại trong rừng Touques.”

Zarza dừng lại một lát đầy ngưỡng mộ trước công trình không chút giả tạo, hiện thân của lịch sử và lời chào vĩnh biệt một thế kỷ chiến tranh. Sau đó cái lạnh làm anh gai gai sống lưng và anh rùng mình.

“Đi chứ?”

Soulniz nắm lấy cánh tay anh và kéo anh sang bên kia quảng trường tới tận nhà hàng Lieutenance. Phòng ăn gần như vắng tanh và Zarza tin rằng họ đã tới quá muộn, nhưng có người nhận ra Soulniz và họ liền được niềm nở mời vào ngồi. Một cặp đôi rõ ràng là không hợp pháp và đầy đam mê đang kết thúc một bữa ăn lãng mạn thái quá bên một chiếc bàn tròn. Hai thương gia đã quen với chốn phù hoa đang đợi thanh toán tiền để đi thăm thú những chỗ chơi đêm ở khu Honfleur, sau khi từ bỏ ý định kết thúc buổi tối trên Le Havre trong một quán bar có đầy những cô gái trẻ ở ke Notre-Dame. Và một du khách cuối cùng ngồi ăn tối một mình tại bàn kê gần cửa ra vào.

Soulniz gọi một suất thịt lưng cá moruy chấm đen vùng ven biển rán ướp hương thảo cho mình và một suất cá hét nổi giận với xốt cải cay để Zarza thưởng thức kèm một chai Terres Blanches 2008, một loại vang trắng xuất xứ từ vùng đồi Aix-en-Provence. Không khí ấm cúng êm ái của nhà hàng và phong cách tế nhị của nhân viên phục vụ đã làm mọi người dễ dàng tâm tình. Soulniz chẳng mấy chốc đã thổ lộ với Zarza làm thế nào ông sống sót qua được cuộc sống thường nhật đã đổ vỡ bởi cái chết của hai người ông yêu nhất trên đời.

Người ta xếp chỗ ngồi cho họ ở trong góc nhà hàng, nằm chéo với cửa ra vào. Một góc kín đáo và riêng tư có vẻ quen thuộc với Soulniz. Người phụ trách phục vụ đã lập tức kéo chiếc ghế trong góc tựa lưng vào tường cho ông. Zarza ngồi đối diện, có chút mất hứng vì không thể tận hưởng tầm nhìn trước khi nhận ra tấm gương lớn cho phép anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của các bàn và thực khách. Trong gương, anh thấy người đàn ông luồn một bàn tay xuống dưới bàn chạm đầu gối tình nhân. Rượu vang làm cô này cười to hơn mức cô ta muốn và tiếng cười khiến hai vị thương gia không bỏ sót chi tiết nào của màn âu yếm đó. Zarza đưa mắt tìm hiểu vị khách hàng cuối cùng để xem hắn có quan tâm tới cảnh này không. Hắn ta đang nhìn vào đĩa của mình và chăm chú ăn một miếng lườn cá đuối chỉ còn những mẩu vụn. Zarza lập tức cảm thấy người này chăm chú thái quá. Anh có cảm giác hắn vừa rời mắt khỏi đôi tình nhân và ép mình không nhìn về phía họ nữa. Đó là một người đàn ông khiến người ta cảm thấy là người mạnh mẽ và hung bạo bất chấp cung cách lịch sự mà hắn phô ra. Hắn cúi gằm xuống ăn nên Zarza không thể nhìn thấy mặt.

Soulniz thu hút sự chú ý của anh để kéo anh trở lại với câu chuyện của họ về Gantulga. Viên cảnh sát giải thích với ông rằng anh không có ý định để cậu bé lại trong tay cảnh sát và sẽ tìm cách giành lấy cậu ta. Họ bàn bạc rất nhiều kế hoạch, thậm chí nghĩ cả đến chuyện quay trở lại bệnh viện để lén đưa cậu bé đi ban đêm, nhưng Zarza giải thích rằng cậu bé vẫn còn quá yếu để mạo hiểm như vậy.

Họ im lặng ngẫm nghĩ những giải pháp khác, và khi Zarza lại nhìn vào gương, người đàn ông nọ đã thanh toán tiền và sắp sửa rời khỏi nhà hàng. Chỉ cần vài giây là Zarza hiểu ra.

Ly rượu vang chỉ mới nhấp môi, nửa miếng cá vẫn còn trên đĩa, chiếc khăn ăn bằng vải trắng rơi xuống sàn ván sẫm màu. Ánh mắt ngỡ ngàng của người phục vụ. Thân hình của người đàn ông đi qua cửa, kẹp áo măng tô da dưới cánh tay. Và ánh mắt lén lút của hắn hướng về phía họ phản chiếu qua lớp kính.

“Mẹ kiếp, Soulniz, đó là tay người Hoa! Tay người Hoa Louis Bé trông thấy ở khu khai thác sỏi!”

Trong khi Soulniz còn đang kinh ngạc và người phục vụ đang đứng như trời trồng, Zarza đã rút súng và hối hả lao ra khỏi nhà hàng. Tiếng súng vang lên và viên đạn bắn vỡ tan một ngọn đèn nhỏ dùng để chiếu sáng hàng hiên vào mùa hè. Gã kia đã đợi đến khi anh lao ra ngoài để bắn, song cây đèn hắn bắn trúng nằm cách cửa nhiều mét. Một phát bắn cảnh cáo! Zarza ngắm bắn đại về phía hắn, chắc chắn rằng tay kia đã dừng lại để xem dọa được anh hay chưa. Ba phát súng đáp lại đúng như anh trông đợi. Tay người Hoa bắn chế áp để thay đổi vị trí. Zarza bắn vỡ cây đèn đường kiểu cổ soi sáng con phố để ẩn mình trong bóng tối. Song anh nghe thấy tiếng bước chân nhanh nhẹn và hiểu ra tay người Hoa đã chọn cách tháo chạy. Anh đuổi theo hắn và trông thấy bóng hắn ở góc rẽ vào một con phố vuông góc. Tay này đã bỏ xa anh chừng năm mươi mét và đang chạy về phía ke, song điều làm anh lo ngại, đó là hắn chạy không chút hốt hoảng, như một kẻ biết hắn có thể chạy đủ lâu để làm những người truy đuổi kiệt sức.

Zarza tự biết mình cũng bền bỉ và quyết định giữ sức để hạ đối phương trong chính trò chơi của hắn. Vào giờ này cảng hoàn toàn vắng tanh. Họ chạy qua một tòa nhà cũ tối tăm khắc khổ, được bảo vệ bằng những tòa tháp nhỏ như nơi ở của một vị tiểu vương bị dân chúng căm ghét, rồi đến bến du thuyền được đóng lại bằng cây cầu di động. Họ đang chạy dọc theo một cầu tàu nơi những chiếc tàu kéo lưới rê chuẩn bị ra khơi đánh cá, nằm đối diện với tòa nhà mang tấm biển cho biết đây là tòa thị chính thì nghe thấy những tiếng còi đầu tiên. Tay người Hoa tiếp tục chạy thẳng phía trước anh, ở chính giữa đường, ngược với chiều xe chạy, buộc mấy chiếc xe hơi hiếm hoi phải hốt hoảng đánh lái tránh. Xa hơn phía trước họ, Zarza thấy một bãi để xe rộng và nghĩ rằng tay người Hoa tìm cách chạy tới một chiếc xe. Anh tăng tốc nhưng có vẻ như đã nhận ra việc này, kẻ đào tẩu đột ngột dừng sững lại và quay người đối diện với anh, hai chân xoạc ra, hai cánh tay giơ thẳng tới trước, mỗi bàn tay cầm một khẩu súng. Chẳng hề ngạc nhiên, Zarza cũng dừng lại ở cùng tư thế.

“Bỏ súng xuống!”

Zarza nghe thấy cảnh sát hét lớn sau lưng mình đồng thời với âm thanh của chiếc Mercedes phanh kít lại. Mấy cảnh sát đã dừng bừa xe giữa đường để lao ra khỏi chiếc xe không mang phù hiệu của họ và giơ súng lên sẵn sàng. Vị du khách người Đức vừa rời khỏi một bữa tối gia đình tại nhà hàng Bouillon Normand với dồi thịt bê và làm ấm người bằng vang Calvados đã không thể tránh được và đâm vào chiếc Mégane của đội tuần tra. Hai người cảnh sát chưa kịp chui ra mắc kẹt trong chiếc xe móp méo. Người còn lại, bàng hoàng trước cú va chạm, giật mình quay lại và bắn chỉ thiên. Tay người Hoa lập tức đáp trả và bắn xuyên qua vai anh ta mà không cần ngắm với khẩu súng cầm trên tay trái. Khẩu súng bên tay phải được hắn nhằm bắn vào Zarza, người mà hắn vẫn không hề rời mắt. Hai người cùng nổ súng một lúc và chính luồng hơi của vụ nổ đã cứu sống Zarza. Khi bùng cháy, chiếc Mégane của mấy người cảnh sát đã làm tay người Hoa giật mình và viên đạn của hắn chỉ sượt qua cánh tay Zarza. Ngược lại, anh chắc chắn đã bắn trúng tay người Hoa, cho dù gã khổng lồ người châu Á vẫn không nhúc nhích. Lượt nổ súng thứ hai diễn ra trong tình thế không thuận lợi cho cả hai người, và thêm lần nữa ông người Đức sành ăn lại vào vai con người của định mệnh. Hốt hoảng lùi chiếc Mercedes của mình để vòng tránh chiếc Mégane đang bốc cháy và chuồn xa khỏi chỗ này, ông ta lao qua giữa hai người đang cầm súng. Zarza kìm lại không nổ súng, tay người Hoa thì không. Chiếc Mercedes chạy băng qua đường, đâm gãy chuỗi dây xích thả thấp chắn lối vào cầu cảng, sập gầm khi bật chồm qua một trụ bê tông, lao qua toàn bộ cầu cảng lát đá rồi đâm vào một chiếc tàu kéo lưới rê đang neo đậu, nắp cốp xe bật mở toang vì cú va đập, lốp bốc cháy, còi kêu inh ỏi vì bị thân hình gục xuống của người lái xe đè lên. Tay người Hoa nhân lúc hỗn loạn để biến mất còn Zarza đang chuẩn bị đuổi theo thì tiếng la hét của những người cảnh sát mắc kẹt trong chiếc Mégane đang cháy đã nhắc nhở anh nên ưu tiên gì trước. Những người chứng kiến hối hả chạy tới chỗ đám cháy, bình cứu hỏa trên tay, dù không thực sự rõ cần phải làm gì. Anh giật lấy một bình cứu hỏa rồi khẩn trương chạy tới để đưa hai người cảnh sát ra khỏi lò lửa. Anh sắp chạy tới cứu giúp mấy du khách người Đức thì nghe thấy một tràng chửi rủa vang lên sau lưng.

“Không được nhúc nhích, đồ chó đẻ khốn kiếp bẩn thỉu, không tao cho mày một viên đạn.”

Người cảnh sát bị tay người Hoa bắn bị thương đang chĩa súng vào anh trong khi nằm dài ra giữa đường, tựa lưng vào rìa vách dải phân cách trồng hoa ngăn giữa hai chiều đường.

“Bình tĩnh nào, khách hàng. Tôi là người nhà. Để tôi cho anh xem thẻ của tôi.”

“Quên đi, mày không giơ gì hết. Mày mà nhúc nhích thì sẽ không còn là cảnh sát nữa. Mày sẽ chẳng còn là gì nữa. Mày sẽ ngỏm!”

Anh ta đang bị thương nặng tới mức Zarza có thể dễ dàng khống chế anh ta. Nhưng cùng lúc đó anh nghe thấy tiếng lên đạn sau lưng mình.

“Để đấy, Eliot, nếu hắn nhúc nhích, chính tôi sẽ làm việc đó.”

Zarza quay lại và thấy một trong hai cảnh sát anh vừa kéo ra khỏi ngọn lửa đang chĩa súng ngắm vào mình bất chấp cơn đau khiến anh ta nhăn mặt.

Gọi tay đồng nghiệp của mình là Eliot và để anh ta được trở thành cảnh sát. Tại sao không phải là Harry luôn thể đi. Hay Starsky! Anh thầm nghĩ trong khi thận trọng giơ hai cánh tay lên.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.