Khi Saraa bước vào phòng làm việc của bố cô mà không gõ cửa, trên tay cầm một cái phong bì to, Yeruldelgger đang quát Oyun.
“Bọn họ đã làm gì cô hả?”
“Vâng, thực ra thì, không hẳn thế, Yeruldelgger. Họ chỉ…”
“Oyun, bọn họ đã chĩa súng vào cô và lôi cô vào trong xe của họ, đúng hay không?”
“Đúng…”
“Vậy thì đây là một vụ bắt cóc! Và bọn họ đã đưa cô đi đâu?”
“Tôi không biết gì cả, tôi đã…”
“Cô đã làm sao?”
“Tôi đã bị trùm đầu,” cô gái trẻ lí nhí. “Nghe này, Yeruldelgger…”
Nhưng ông không còn ở trạng thái để lắng nghe nữa. Cú đấm ông giáng xuống bàn làm cả căn phòng rung lên, âm vang trong sự im lặng bỗng nhiên bao trùm cả ban. Tất cả các thanh tra khác đều sững lại bất động giữa chừng trong cử chỉ của họ.
“Bị trùm đầu? Mấy tay lính dùng súng đe dọa bắt cóc cô, bọn họ trói tay, trùm đầu cô, và cô nói rằng chuyện này cũng không có gì nghiêm trọng à? Nhưng cô làm sao thế hả, Oyun? Cô bị gì từ khi cô để gã đó lôi lên giường vậy? Cô không còn là cô nữa, Oyun!”
“Còn ông thì vẫn là ông chắc?” đến lượt Oyun bùng nổ. “Ông bỏ mặc những vụ án đang điều tra, ông mặc xác báo cáo của chúng tôi, ông giao phó công việc theo kiểu được chăng hay chớ để rồi biến đi đâu chẳng ai biết. Cả ban đang ngập trong sương mù, còn tồi tệ hơn cả thứ khói vàng ệch bao phủ khắp thành phố. Chẳng còn ai biết chúng ta đang đi về đâu nữa. Hỏi họ đi!”
Đưa cánh tay khoát một vòng rộng, cô chỉ về phía tất cả các thanh tra ở bên kia cửa kính. Không ai nhúc nhích, nhưng dường như mỗi người đều rụt cổ thu mình vì sợ bị lôi ra làm chứng.
“Chúng ta có hai cái chết đau đầu cần giải quyết, ai đó đang tìm cách quàng tội giết người lên cổ ông, còn ông thì chỉ quan tâm tới thằng nhóc được cho là con trai của Colette đó!”
“Đứa con trai của Colette là một phần trong cuộc điều tra cái chết của cô ấy!” Yeruldelgger vừa trả lời vừa đưa mắt nhìn khắp phòng làm việc của ban, như thể để biện minh cho bản thân.
“Tầm phào! Chúng ta thậm chí còn chẳng biết thằng nhóc này có tồn tại hay không và Ban Đặc vụ đã cấm ông điều tra vụ này. Vậy thì ông làm gì thế hả? Ông làm cái quái gì vậy thay vì giúp chúng tôi trong những cuộc điều tra thực sự?”
“Còn cô, cô làm cái quái gì ở nơi tụ tập của đám đồng tính tại Oulan-Bator by night hả? Anh chàng của cô hẳn là loại xăng pha nhớt[1], khi lúc nào cũng lẵng nhẵng cặp kè với tay đồng bọn của anh ta!?”
Yeruldelgger lập tức nhận ra rằng ông đã đi quá xa. Trong khoảng im lặng sau đó, ông chờ đợi cái tát của Oyun. Ông xứng đáng bị thế, và trước mặt nhũng người khác, chỉ cần cô đủ táo gan tặng cho ông cái tát ấy. Ông nhận nắm đấm của cô vào giữa quai hàm. Một cú đấm móc lên với mục đích gây đau đớn và ông đã đón nhận mà cố gắng không loạng choạng.
“Tôi cấm ông nói về những người tôi yêu. Tôi cấm ông nói với tôi. Và tôi không muốn làm việc dưới quyền ông nữa. Mặc xác ông, Yeruldelgger!”
Cô quay ngoắt lại và gặp Saraa trên ngưỡng cửa.
“Cẩn thận đấy Saraa, ông ta hôm nay đặc biệt điên rồ.”
Saraa do dự không bước ngay vào phòng làm việc. Bên ngoài, một số thanh tra đưa mắt nhìn theo Oyun, số khác tiếp tục nhìn chăm chăm vào Yeruldelgger.
“Vào đi, Saraa,” một giọng nói bình thản lạ lùng cất lên.
“Con có thể ghé qua sau…”
“Vào đi, đừng ngại.”
“Bố xử sự với chị ấy tệ quá. Nếu là nói với con kiểu đó, thì con sẽ đi ngay.”
“Không, không, ở lại đi. Cô ấy nói đúng, bố đã xử sự đúng như một gã đàn ông thô lỗ bẩn thỉu, cho dù cô ấy cũng ít nhiều xứng đáng bị thế với câu chuyện cùng gã lính kia. Đợi đã, đợi bố một giây nhé.”
Yeruldelgger ra hiệu bảo Billy vào phòng làm việc gặp mình, và lập tức các thanh tra khác quay trở lại với những công việc khác nhau của họ, quá hài lòng vì không bị gọi.
“Hôm nay ông ấy khỏe khoắn nhỉ?” cậu thanh tra trẻ lên tiếng, kéo Saraa làm chứng.
“Billy, cậu sẽ là trung gian giữa Oyun và tôi trong thời gian cần thiết để chuyện này lắng xuống. Một báo cáo trên bàn tôi mỗi tối, cho dù tôi không có mặt ở đây. Cậu bắt đầu từ câu chuyện bắt cóc này. Hãy buộc cô ấy kể lại một trăm lần nếu cần, nhưng tôi muốn biết tất cả.”
“Nhất trí.”
“Tôi cũng muốn biết ai đã can dự vào chuyện đó, có nhân chứng nào không, cô ấy từ đâu tới, bị theo dõi ra sao, cô ấy đã làm gì trong cái hộp đêm đồng tính đó. Và Billy này, tôi cũng muốn biết nhiều hơn về chàng quân nhân bảnh trai của cô ấy. Được chứ?”
“Á, thế này bắt đầu giống một cuộc điều tra đồng nghiệp rồi, phải không?”
“Cậu làm hoặc tôi yêu cầu một người khác làm!” vị cảnh sát trưởng quả quyết.
Billy nhún vai để nói rằng anh ta chấp nhận mà không cần thực sự nói ra câu đó rồi ra khỏi phòng.
“Bố thực sự sẽ điều tra về Oyun sao?” Saraa ngạc nhiên.
“Phải,” bố cô đáp. “Cuộc tình của cô ấy không rõ ràng, gã lính cô ấy cặp kè không rõ ràng, vụ bắt cóc cô ấy không rõ ràng, thế nên bố điều tra về cô ấy. Đó là việc của bố. Còn con thế nào, tốt cả chứ? Con muốn gì?”
Saraa lại gần và đặt một chiếc phong bì lên bàn làm việc.
“Steeve đã nhận được cái này trong hộp thư của Ovooïd.”
“Cái gì vậy?”
“Những bức ảnh chụp Ganshü.”
Yeruldelgger lập tức tập trung vào những bức ảnh ông vừa trải ra thành hình quạt trên bàn làm việc.
“Thằng bé đây hả?” ông vừa hỏi vừa chỉ tay vào mặt một cậu nhóc trong quán trà cũ kỹ.
“Vâng.”
“Con có biết mấy bức ảnh này chụp từ bao giờ không?”
“Hai tuần trước, theo Steeve. Nghĩa là một tuần sau khi Ganshü mất tích.”
“Con biết chúng được chụp ở đâu chứ?”
“Steeve đã thu thập dữ liệu GPS của thiết bị trong thông tin về các bức ảnh. Anh ấy nói chúng được chụp ở Krasnokamensk.”
“Krasnokamensk? Con đã nói chuyện này với ai khác chưa?”
“Với Steeve, tất nhiên rồi, và với Solongo. Chính chị ấy đã khuyên con nên tới gặp bố.”
“Cô ấy làm đúng đấy. Nghe này, Saraa, không nói chuyện này cho bất cứ ai nữa, được chứ?”
“Con chia sẻ tất cả với Steeve.”
“Được rồi, được rồi! Không cần phải nhắc tên cậu ta với bố trong mỗi câu trả lời của con. Thế này nhé, bố nhìn thẳng vào mắt con và bố nói với con: bố chấp nhận, cho dù là miễn cưỡng, việc con sống với anh chàng này.”
“Với Steeve.”
“Với Steeve. Nhưng đổi lại, không được công bố gì về vụ này chừng nào bố vẫn chưa tìm được cậu nhóc. Bố không muốn tính mạng nó gặp nguy hiểm.”
“Thế còn Gantulga?”
Yeruldelgger lại hét lớn gọi Billy, một lần nữa làm cả ban giật mình kinh hãi.
“Billy, tất cả những gì cậu có thể biết được về Gantulga. Thằng bé đã biến mất. Bắt đầu từ thiền viện. Đáng lẽ nó phải ở đó.”
“Sếp, thiền viện, sức mạnh huyền bí, các ninja, tất cả những thứ đó không phải sở trường của tôi. Thêm nữa tôi cũng đã phải tìm hiểu về Oyun, nếu tôi có thể nói vậy.”
“Khỉ thật!” Yeruldelgger vừa gầm lên vừa đập hai lòng bàn tay to như hai chiếc vợt đập quần áo khi giặt thẳng xuống mặt bàn. “Liệu có ai trong cái ban chết toi này chịu một lần tuân lệnh tôi mà không buộc tôi phải quát lên không hả? Một lần? Chỉ một lần thôi?”
“Được rồi, được rồi, tôi lo luôn cả đám ninja vậy!” Billy lập tức nhượng bộ.
“Hay lắm! Và hãy làm ơn cho tôi chuyện này: đừng bao giờ bỡn cợt về Đệ thất Thiền viện trước mặt tôi. Cậu nghe rõ chưa?”
Billy sắp sửa quay ra thì đến lượt cô nhân viên tập sự trẻ lại bước vào phòng.
“Sếp, tôi có ảnh chụp các tuyến đường ray…”
Yeruldelgger buông mình ngồi phịch xuống chiếc phô tơi. Ông đưa hai bàn tay lên xoa xoa khuôn mặt hồi lâu, hít hết không khí trong phòng và trong cả toàn ban, rồi thở mạnh ra như đang tống đi thứ mùi khó chịu, rồi ra hiệu cho cô nhân viên tập sự rằng cô có thể ở lại.
“Cô có gì nào?”
“Tôi biết bức ảnh của trụ bẻ ghi và hai toa tàu đã được chụp ở đâu.”
“Cô biết rồi cơ à? Cô đã xem hết mười nghìn khung hình rồi sao?”
“Không, thưa sếp. Tôi đã nhờ anh bạn trai cũ giúp. Một chuyên gia công nghệ thông tin thực thụ. Một con quái vật về tin học, thưa sếp. Các bức ảnh đã được chụp bằng một thiết bị kỹ thuật số, nhưng chỉ là loại cơ bản. Trong phần thông tin, anh ấy chỉ tìm thấy ngày giờ ảnh được chụp. Không có thông số GPS. Nhưng với ngày giờ và cơ sở dữ liệu thời tiết, anh ấy đã xác định được vị trí của mặt trời. Anh ấy chỉ còn phải mô hình hóa bức ảnh để định hướng nó so với phương Bắc và tạo ra một thuật toán chỉ giữ lại những hình ảnh trên Google Maps tương ứng với định hướng này.”
“Tôi chẳng hiểu gì hết, nhưng dẫu sao tôi cũng thấy rất ấn tượng,” Yeruldelgger thừa nhận, quá hài lòng vì có thể bình tĩnh nắm lại tình hình. “Nếu bạn trai cũ của cô tìm việc làm, chúng ta rất cần một người như cậu ta tại Sở.”
“Xin lỗi sếp, nhưng anh ấy vừa thành lập công ty công nghệ thông tin. Dù hiện tại sống bằng việc xây dựng các blog và trang web, anh ấy kiếm được nhiều hơn ông rồi, ít nhất là tôi đoán vậy, vì tôi không biết ông… ý tôi muốn nói là theo những gì người ta kể…”
Yeruldelgger chấp nhận cú đòn. Đúng là ông không thực sự được trả xứng đáng với những điều tệ hại mà vị trí công việc đem đến cho ông. Ông cầm tập tài liệu cô nhân viên tập sự đưa và cảm ơn cô này bằng một cử chỉ mệt mỏi. Giờ đây ông đã nắm trong tay thứ gì đó. Vị trí các toa tàu rất có thể đã khiến người đàn ông trên núi Otgontenger phải trả giá bằng tính mạng. Như thế là đủ cho ngày hôm nay của ông. Ngày mai sẽ là một ngày khác. Đã đến lúc phải chuồn. Ông đứng dậy rời khỏi Sở.
“Chúng ta đi ăn một chút chứ?” ông hỏi Saraa mà không mấy tin tưởng.
“Không, tối nay con…”
“Phải rồi, với Steeve, với Steeve, bố đoán vậy.”
“Bố phải quen đi thôi…”
❀ ❀ ❀
[1] [^b18]: Ám chỉ Gourian là kẻ lưỡng tính.