Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 83 … Oyun đang làm một việc cực kỳ ngu ngốc!

❊ ❊ ❊

“Tôi sẽ cần tới súng của mình,” Bathbaatar nói.

“Thế là đòi hỏi quá nhiều đấy. Có lý do cụ thể nào chăng?”

“Người đảm bảo an ninh không có mặt tại vị trí của anh ta phía trước nhà tôi.”

Bathbaatar sống tại một con phố nằm ở phía Nam khu Đại sứ quán. Một căn hộ hiện đại nằm ở tầng trệt một khu phức hợp trên phố Unesco.

“Vậy hãy coi như ông đang ở dưới sự bảo vệ của tôi,” Zarza vừa nói vừa rút súng của mình ra. “Đừng dừng xe. Chạy vòng quanh khối nhà rồi chúng ta sẽ quay trở lại. Ở đây có bãi đỗ xe chứ?”

“Có, đường dẫn nằm ở bên trái lối vào khu nhà.”

“Tốt lắm. Có lối vào nào khác không?”

“Đương nhiên.”

“Hoàn hảo.”

Zarza được chỉ dẫn cách tới chỗ căn hộ từ khu để xe và cầm lấy vô lăng. Trong khi đó, Bathbaatar đi vòng qua một lối vào khác của khu nhà. Căn hộ của ông ta nhìn ra vườn riêng, tại đó ông ta đã dựng một căn lều truyền thống. Ông ta nhảy qua hàng rào và đi vòng qua căn lều để vào căn hộ qua một cửa lửng lớn được mở nhờ một mật khẩu điện tử.

Hai người đã thỏa thuận với nhau là vào căn hộ của Bathbaatar qua hai lối đi đối diện. Ngay khi anh nghĩ đã để cho Bathbaatar có đủ thời gian để vào nhà qua lối vườn, Zarza lách người vào căn hộ qua cửa chính, súng trên tay, rồi kiểm tra từng phòng một. Nhưng căn hộ trống trơn và mọi thứ có vẻ bình thường. Ngoại trừ việc Bathbaatar không tới nhập hội với anh. Anh liền tiến về phía khu vườn và cửa lửng đang mở rộng lập tức khiến anh căng hết các giác quan. Cửa vào căn lều cũng mở, nhưng trong lều tối om. Anh nhảy vội sang bên để không trong đường ngắm trong trường hợp có một tay súng phục sẵn bên trong.

“Có nguy hiểm trong đó à?” anh hỏi bằng tiếng Anh.

Từ bên trong vọng ra một giọng nói ra lệnh cho anh bằng tiếng Mông Cổ.

“Anh ta bảo anh hãy để súng xuống đất trước khi vào,” giọng nói của Bathbaatar dịch sang tiếng Anh.

“Cái này thì không được đâu, khách hàng. Là vấn đề sinh tồn!”

“Là vấn đề truyền thống,” giọng nói đáp lại bằng thứ tiếng Anh chuẩn. “Người ta không cầm súng bước vào lều.”

“Vậy hãy nói cho tôi biết vì sao tôi có cảm giác rằng ông cũng đang không phải tay không?”

“Anh là ai?”

“Tên tôi là Zarzavadjian, nhưng ông có thể gọi tôi là Zarza. Còn ông?”

“Yeruldelgger. Hãy gọi tôi là Yeruldelgger.”

“Đồng ý, nghe hay đấy, Yerul, và giờ ta làm gì nào?”

“Anh đặt súng của mình xuống đất và bước vào…”

“Quên chuyện đó đi, bên trong ấy cũng tối om như tâm hồn ông vậy. Tôi không có hứng chạm mặt một khẩu súng trong đó. Dẫu sao thì ông cũng không tìm cách gây chiến với tôi chứ, Delgger?”

Vừa nói, Zarza vừa đi vòng quanh lều, thỉnh thoảng lại tăng nhịp bước. Tới gần cửa vào, anh lại lùi trở lại. Anh không có bất cứ kế hoạch nào và cũng chẳng còn lợi thế bất ngờ.

“Nghe này, Yerul, hay là chúng ta cất súng đi. Cả hai chúng ta đều cùng ở bên tốt của mớ bòng bong này, phải không nào?”

“Tôi không chắc là đơn giản vậy đâu. Cuộc sống, anh biết đấy, nó giống như một căn lều vậy: tất cả đều tròn và không có góc cạnh. Không tốt, không xấu. Anh ở trong, hoặc anh ở ngoài, chỉ vậy thôi.”

“Cứt thật!” Zarza bật rủa. “Tôi quả là may mắn, một gã cơ bắp biết triết lý cơ đấy. Và nếu thay vì tìm cách tặng kẹo chì cho nhau, chúng ta thử dàn hòa thì sao nhỉ? Tôi có một món quà giảng hòa cho ông đây, tôi đã đưa Gantulga về với ông.”

“Gantulga đang ở cùng anh?”

“Không, nhưng cậu nhóc đang ở Oulan-Bator, ở nhà Solongo.”

“Anh biết Solongo?”

“Một người xinh đẹp. Chúng tôi đã gặp nhau.”

“Chuyện gì đã xảy ra với Gantulga vậy?”

“Tôi đã đưa cậu nhóc ra khỏi nấm mồ của nó, tôi đã đưa nó ra khỏi bệnh viện, và tôi đã đưa nó ra khỏi nước Pháp.”

“Anh từ bên đó tới à?” Yeruldelgger hỏi bằng tiếng Pháp.

“Thế theo ông, với khẩu âm tiếng Anh thế này ông còn muốn tôi từ đâu tới nữa hả?”

Một khoảnh khắc trôi qua trong im lặng, rồi bên trong căn lều sáng lên, đột nhiên nổi lên một vạt sáng trên mặt tuyết trước cửa lều. Zarza hiểu thông điệp. Hai tay giơ cao lên nhưng súng vẫn cầm trên tay, anh bước vào trong lều, cẩn thận để bước qua ngưỡng cửa bằng đúng bên chân rồi tiến sang trái. Bathbaatar đang ngồi trên một chiếc giường gỗ được trang trí kê tận trong cùng bên trái lều. Nhưng ông ta chỉ có một mình.

“Quả thực là một ngày tồi tệ cho ông trùm an ninh!” Zarza vừa giễu cợt vừa đưa mắt tìm kiếm Yeruldelgger.

“Hôm nay có nguy cơ cũng là một ngày tồi tệ cho cả anh nữa, nếu anh không bỏ khẩu súng đó xuống,” Yeruldelgger lên tiếng từ sau lưng anh.

Ông đã không hề ở bên trong lều. Ông nghe thấy Zarza tới, hoặc hiểu rằng anh sẽ tới từ phía căn hộ. Ông đi vòng quanh lều cùng lúc với Zarza, và lúc này đang ở sau lưng anh. Anh đã để mắt đi đâu mà không thấy các dấu chân của ông trên tuyết chứ?

“Tôi đặt chân vào đúng các vết chân của anh,” Yeruldelgger nói.

“Với cùng tốc độ di chuyển và theo cả hai hướng sao? Gantulga đã không sai. Thằng bé nói ông là một thứ ninja. Thế ông có hét lên như Lý Tiểu Long khi tấn công không hả?”

Zarza chỉ muốn làm ông nổi nóng. Gây ra một chút dao động dù nhỏ nhất cho phép anh có thời gian phản ứng. Anh chỉ cần một giây do dự của đối thủ để tước vũ khí và khống chế ông. Nhưng cho dù không nhìn thấy, anh cũng cảm nhận được đối thủ vẫn bình thản sau lưng mình. Anh thậm chí cảm thấy cả ánh mắt ông gí vào gáy mình còn chắc chắn hơn một nòng súng.

“Được rồi, nào, Yerul, ông là vua Thiếu Lâm và tôi chịu thua, anh vừa nói vừa đặt súng xuống. Và bây giờ ông sẽ khống chế chúng tôi từ bên ngoài hay ông sẽ cầm súng bước vào lều?” Zarza vừa hỏi vừa bước tới ngồi xuống cạnh Bathbaatar.

“Thời gian gần đây tôi ít nhiều đã đánh mất ý niệm về danh dự và các truyền thống,” Yeruldelgger vừa trả lời vừa đến lượt mình bước vào.

“Hay lắm,” Bathbaatar bực bội nói bằng tiếng Mông cổ, “bây giờ màn chào hỏi đã xong rồi, ông có thể giải thích với tôi xem cả ba chúng ta làm gì ở đây hả?”

“Này, liệu chúng ta có thể cùng nói một thứ tiếng để mọi người đều hiểu không?” Zarza cắt ngang.

“Tôi ở đây,” Yeruldelgger nói bằng tiếng Anh, “vì trong một vụ việc hết sức bẩn thỉu, một người bạn của tôi đã chết, và hai đứa trẻ mất tích, tất cả đều dẫn tới ông, Bathbaatar.”

“Không như ông nghĩ đâu. Hãy hỏi anh bạn người Pháp đi.”

Zarza giải thích với Yeruldelgger những gì anh đã nói trước đó không lâu với Bathbaatar. Những đứa trẻ bị tuyển mộ, đường dây vận chuyển người từ Krasnokamensk, đường dây tại Pháp, những tên trộm thiếu niên, những món hàng trộm cắp theo tàu hỏa quay trở lại Mông Cổ. Chỉ còn hai điểm phải làm sáng tỏ: đích đến cuối cùng của hàng, và vụ sát hại Batguerel.

“Ông còn nhớ cuộc gặp đầu tiên của chúng ta liên quan tới cuộc điều tra ông tiến hành về cái xác trên dãy Otgontenger không?” Bathbaatar hỏi Yeruldelgger. “Đó là một người của tôi thâm nhập lực lượng quân đội. Đã một thời gian chúng tôi nghi ngờ một bộ phận của bộ tổng tham mưu làm giàu bất hợp pháp. Giá mà ông thấy những biệt thự mà đám quân nhân này tậu được ở khu Zaisan! Chúng tôi đã phát hiện ra không ít hoạt động vận chuyển hàng hóa đáng ngờ từ Choybalsan tới Nga.”

“Đó chính là điều mà tôi không tài nào hiểu nổi trong vụ này, khi ở Pháp,” Zarza cắt ngang. “Hàng hóa ăn cắp ở châu Âu đúng là đã được chuyển đi trong những toa tàu kẹp chì hải quan tới Trung Quốc. Nhưng tuyến đường trực tiếp tới Trung Quốc không đi qua Choybalsan, phải không nào?”

“Không,” Yeruldelgger đáp, “nhưng trên mình người đàn ông ở dãy Otgontenger, chúng tôi đã tìm thấy một thẻ nhớ USB với những bức ảnh chụp vài toa tàu được tách rời ra trên đường nhánh vắng vẻ của tuyến đường sắt đi Trung Quốc.”

“Vậy thì chuyện này thật trùng hợp,” Bathbaatar nói. “Những toa tàu có kẹp chì hải quan để chuyển từ châu Âu tới Trung Quốc đã bị bí mật tách ra trên đất Mông Cổ. Và đây là điểm các vị quân nhân của chúng ta nhúng tay vào. Họ lấy hàng rồi vận chuyển tới tận Choybalsan, tại đây hàng được đưa lên tàu tới Siberia. Họ đã làm giàu thông qua chính việc thu tiền vận chuyển này. Chẳng ai nghĩ đến chuyện kiểm soát các chuyến bay quân sự cả.”

“Nhưng tại sao lại vòng qua Mông Cổ như vậy?”

“Bởi vì nếu hàng hóa được vận chuyển qua Choybalsan, điều đó có nghĩa là hoạt động buôn lậu nằm trong tay các băng nhóm ở Siberia. Nhiều khả năng là Irkoutsk. Mánh sử dụng kẹp chì hải quan để chuyển hàng tới Trung Quốc cho phép chúng làm được hai việc: thoát khỏi các nhân viên hải quan tham nhũng của Nga và Mông Cổ, và nhất là thoát khỏi tay các băng nhóm khác ở miền Tây Nga.”

“Dẫu sao làm vậy cũng thật quá phức tạp với một hoạt động buôn lậu cò con như thế,” Bathbaatar nhận xét. “Thêm nữa chắc chắn chúng phải mua chuộc tất cả các nhân viên công quyền trên toàn tuyến đường. Dù chỉ để biện bạch cho việc thay đổi các toa tàu với hải quan Trung Quốc thôi chẳng hạn. Thật quá nhiều phiền phức mà thu chẳng được bao nhiêu.”

“Ông đừng nhầm,” Zarza trả lời, “tôi đã có dịp nghiên cứu khía cạnh tài chính của đường dây buôn lậu này. Các điều tra viên bên nước tôi đã ước tính chỉ riêng băng nhóm tại Le Havre thôi cũng đã chuyển đi mỗi tháng lượng hàng ăn cắp trị giá khoảng hai trăm năm mươi nghìn euro. Nghĩa là ba triệu euro mỗi năm. Và chúng tôi đã phát hiện ra một nhóm khác ở Touraine, một vùng khác tại Pháp. Vì chẳng có lý do nào để nghĩ là chỉ một mình nước Pháp bị dính dáng vào vụ này, chúng ta hãy hình dung có chừng chục nhóm như vậy hoạt động ở châu Âu. Như thế đồng nghĩa với hoạt động buôn lậu trị giá ba mươi triệu euro mỗi năm. Nếu ông áp dụng nguyên tắc ba phần của giới mafia: một phần ba cho đút lót, một phần ba cho hậu cần, và một phần ba cho lợi nhuận, thì như vậy là thừa đủ để mua chuộc rất nhiều người và cho phép các vị quân nhân của các ông tậu biệt thự đẹp.”

“Dù thế nào đi nữa, điều này cũng giải thích cho sự kiên quyết của bọn họ,” Yeruldelgger lẩm bẩm.

“Ý ông muốn nói gì?”

Ông kể cho họ nghe vụ chiếc trực thăng chở mình bị một máy bay của quân đội tấn công khi ông từ Mardaï trở về, rồi toán biệt kích được tung vào rừng truy đuổi ông. Zarza liền cho Yeruldelgger biết anh đã thấy trên một bức ảnh chụp hiện trường vụ đốt căn lán của ông giáo sư từ những người lính được viết bằng tiếng Armenia trên tuyết.

“Tôi tin là họ không còn kiểm soát được gì nữa,” Bathbaatar lẩm bẩm, “và đây là những quân nhân. Khi mất khả năng kiểm soát tình hình, họ chỉ biết phản ứng bằng vũ lực…”

“Thế còn về câu hỏi thứ hai,” Zarza cắt ngang, “về cái chết của Batguerel?”

“Vụ án mạng này chỉ có thể nhắm vào một người,” Bathbaatar thú nhận. “Tôi!”

Nhưng ông ta không thể nói gì thêm. Điện thoại di động của ông ta đổ chuông, và ngay khi nghe xong, ông ta im lặng nhìn thẳng vào mắt Yeruldelgger vài giây trước khi nói.

“Tôi tin rằng Oyun đang làm một việc cực kỳ ngu ngốc!”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.