Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 51 … mọi thứ chỉ còn phụ thuộc vào anh.

❊ ❊ ❊

“Điện thoại!”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía viên cảnh sát trưởng đang bước lại ngược sáng, tay giơ cao chiếc điện thoại di động.

“Cái gì, điện thoại à?”

“Là ông ấy.”

“Ông ấy? Ông nào?”

“Ông ấy…”

Orlov hạ tay xuống và đưa cây gậy cho gã khổng lồ đang nhìn gã không hiểu gì.

“Tôi làm gì đây, xử hắn thay ông à?”

“Mày mà chạm đến thằng này, mày toi!” Orlov vừa rít lên vừa bực bội chỉ một ngón tay vào Rebroff. “Thằng Tàu thuộc về tao!”

Rồi khi viên cảnh sát trưởng lại gần đưa điện thoại di động cho gã, gã đưa tay ra hiệu xua hai gã kia lui ra rồi giật lấy điện thoại.

“A lô? Vâng, tôi đây. Phải, hắn ở đây.”

Trong cùng giây đó, bốn phát súng vang lên trong nhà kho và hai thủ hạ của Orlov gục xuống đập vào chiếc xe, gáy cả hai đều vỡ nát bởi hai phát đạn. Khi Orlov kịp buông điện thoại ra để giải phóng bàn tay thuận cầm súng, viên cảnh sát trưởng đã bước về phía gã, súng trên tay, cánh tay chĩa thẳng chúc xuống dưới. Viên đạn xuyên thủng đầu gối Orlov làm gã quay tròn tại chỗ, và bẻ gập bên chân gãy. Gã đổ sập người xuống sàn bê tông trong khi gào thét vì đau đớn. Akounine tận dụng cơ hội này để tước vũ khí gã bằng một cú đá hất văng khẩu súng ra thật xa chiếc ghế nơi Yeruldelgger đang ngồi. Không rời mắt khỏi Orlov, luôn chĩa súng khống chế gã, ông ta đi vòng ra sau lưng Yeruldelgger, dùng bàn tay còn tự do rút một con dao lưỡi gập từ trong túi ra cắt dây trói cho người Mông Cổ.

“Orlov ở một đầu sợi dây, và những cậu nhóc ông tìm kiếm ở đầu kia. Ông đợi tôi rời khỏi đây, lấy khẩu súng đằng kia, rồi muốn làm gì Orlov thì làm. Nếu ông nhúc nhích dù một sợi tóc trước đó, cả hai vị sẽ có dịp tập tễnh với bên đầu gối nát bét để đua tới chỗ khẩu súng và móc ruột nhau ra.”

Ông ta không đợi câu trả lời của Yeruldelgger. Ông ta quay lại chỗ chiếc xe của Orlov, kéo hai cái xác vào trong xe, ngồi vào sau vô lăng và bình tĩnh lái xe ra khỏi nhà kho.

Ngay khi ông ta biến mất, Yeruldelgger hối hả lao tới chỗ khẩu súng, tìm cách phát hiện xem liệu còn cái bẫy nào mà cuộc dàn cảnh chết chóc này có thể dành cho mình hay không. Nhưng khẩu súng viên cảnh sát trưởng bỏ lại cho ông đã không hề được dùng để giết hai tay du đãng hay bắn bị thương sếp của chúng. Ông nhặt khẩu súng và quay trở lại chỗ tay người Nga đang nằm dưới đất.

“Xong rồi chứ, ông cảnh sát trưởng đi rồi chứ?” một giọng nói lạo xạo trong chiếc điện thoại di động.

Ông đưa mắt tìm chiếc điện thoại di động, nó đang nằm dưới sàn giữa hai chân Orlov, gã này đột nhiên bị giọng nói trong điện thoại làm cho kinh hoàng còn hơn cả lớp sụn nát bét trên đầu gối hắn. Khi Yeruldelgger cúi xuống nhặt điện thoại, gã giật mình sợ hãi và bật kêu thét lên vì đau.

Giọng nói ông nghe thấy chẳng khác gì một cái móc chọc vào gan ông. Thoạt đầu, cú sốc làm ông lảo đảo, rồi hai giây sau, cơn đau bùng lên lan ra làm ông cứng đờ người.

“Erdenbat?”

“Lũ trẻ đã chết, nhưng Gantulga vẫn còn sống. Giờ đây mọi thứ chỉ còn phụ thuộc vào anh.”

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.