“Dzanouni, chính là Batgirl!”
“Thế nghĩa là sao?” Zarza bực bội.
Hai người đang ở ngoài trời lạnh, đối diện với cửa hàng MacDo, quay lưng về phía con đường đôi chạy trên kè Colbert nằm kề bên vũng tàu Vauban, trên bãi cỏ khô cằn vì mặt trời mùa đông.
“Tôi giải thích nhé: Betty Dzanouni chính là Batguerel Machinchose. Một cái tên loằng ngoằng tới mức các nhân viên điều tra đã đặt biệt danh cho bà ta là Batgirl.”
“Các nhân viên điều tra nào?”
“Tôi đã tìm thấy tất cả những thứ này khi điều tra về Công ty Hàng hải Mông Cổ trong kho lưu trữ của tòa báo, đêm qua. Bà ta đã dính dáng vào một vụ không vớ vẩn chút nào vào giai đoạn đó. Tôi không nhớ ra chuyện này vì hồi ấy tôi không có mặt. Chuyện xảy ra ở đây, ngoài bãi để xe của cửa hàng MacDo. Tôi ghi chú ra đây: bốn người đàn ông đã bắt cóc một người bằng vũ lực. Không găng tay, không mặt nạ, trước mặt bàn dân thiên hạ. Chúng đỗ xe ở đằng kia, lấn ra làn ngoài, ngay trước chỗ dành cho người tàn tật. Một chiếc BMW Touring màu xanh nước biển. Một chiếc khác tới từ lối vào nhỏ phía Đông ở góc phố Chevalier-de-la-Barre. Theo lời các nhân chứng, nạn nhân đã nhận ra Batgirl sau lớp cửa kính xe. Bà ta đã ra hiệu bằng tay cho nạn nhân từ trong xe, nhưng khi nạn nhân đi qua trước chiếc BMW để tới chỗ bà ta, hai kẻ bắt cóc đã khống chế anh ta bằng một chiếc dùi cui điện, tên thứ ba chộp lấy gáy để anh ta mở miệng, và tên thứ tư buộc anh ta uống thứ gì đó. Nạn nhân lập tức gục xuống. Chỉ trong mười giây, anh ta đã bị nhét vào trong xe và vụ bắt cóc hoàn tất. Hai mươi giây sau, bọn chúng đi lên cầu Jean-Jacques Rousseau và thêm mười giây nữa, chúng xuống đầu cầu bên kia để chạy theo đại lộ Winston-Churchill cho tới tận tuyến đường E44.”
“Nhân chứng khai thế nào?”
“Về phần các nhân chứng: bọn họ chỉ thấy mấy người Hoa, số lượng có thể là ba, bốn hoặc sáu, nhưng dứt khoát không phải là hai hoặc năm, và một chiếc xe Đức, BMW, Audi hoặc Mercedes, năm chỗ hay bảy chỗ. Thậm chí là bốn cửa. Biển kiểm soát Đức, chuyện này tất cả đều nhất trí. Hoặc Bỉ. Hoặc thậm chí là Ý.”
“Thế còn cô nàng Batgirl của ông?”
“À, về chuyện này thì mọi người đều thống nhất: một phụ nữ quyến rũ, gốc Á, ngực tuyệt đẹp, chân dài miên man. Cô ta đã bị thẩm vấn. Cô ta mới chỉ gặp nạn nhân một tuần trước đó trong thành phố tại một quán bar. Họ thân thiết với nhau vì cùng là đồng bào xa quê. Anh chàng nọ có thể coi là bảnh trai theo kiểu Mông Cổ và đã cưa cẩm cô ta. Chính anh ta đã hẹn gặp ở cửa hàng MacDo. Cô ta không hiểu gì về chuyện vừa xảy ra. Và cô ta đã được đưa ra ngoài diện điều tra.”
“Thế còn cuộc điều tra?”
“Chẳng đi đến đâu cả. Kẻ bị bắt cóc đúng là đã xin tị nạn chính trị ở nước ta, nhưng lại bằng giấy tờ giả. Không thể biết được anh ta là ai. Người ta không bao giờ tìm ra dấu vết những kẻ bắt cóc, và cũng chẳng bao giờ tìm ra chiếc xe. Kẻ bị bắt cóc đã xuất hiện trở lại vài tháng sau ở Mông Cổ, bị buộc tội sát hại một chính trị gia. Có vẻ như một toán mật vụ từ bên đó đã sang nước ta tóm cổ anh ta về.”
“Các mật vụ Mông Cổ, trên đất Pháp sao?”
“Đành phải tin là…”
“Ông có thêm chi tiết nào về câu chuyện này không?”
“Tôi tìm được bản sao một bài báo Anh trong kho lưu trữ. Gã đó đã dùng dao và rìu sát hại chính trị gia hứa hẹn nhất của nền dân chủ mới mẻ tại Mông Cổ. Một người kiên quyết và cứng rắn, một bộ trưởng Cơ sở Hạ tầng quyết tâm lập lại trật tự trong quá trình phát triển của đất nước mình. Một dạng Kennedy của thảo nguyên, nếu cậu hiểu tôi muốn nói gì. Kẻ bị bắt cóc của chúng ta bị nghi vấn vào giai đoạn đó và cảnh sát điều tra anh ta. Anh ta phủ nhận tất tật rồi cuối cùng bỏ trốn tới ẩn náu ở Pháp và xin cư trú chính trị. Ngày 14 tháng Năm năm 2003, anh ta bị một toán biệt kích bắt cóc và đến ngày 18 về tới Oulan-Bator, với một visa kiểu Nga…”
“Kiểu Nga?”
“Đó là một cách diễn đạt để nói rằng người ta cho cậu nhập cảnh mà không qua hải quan và bí mật giam giữ cậu trong vài ngày mà không có địa vị pháp lý nào để có thời gian tra tấn cậu thật chu tất. Rồi ở bên nước họ, vụ việc bắt đầu lộ ra, các cơ quan tình báo cho anh ta chính thức nhập cảnh vào Mông Cổ ba ngày sau đó rồi chuẩn bị một hồ sơ buộc tội đầy ắp những bằng chứng được chế tạo chóng vánh. Nhưng các thẩm phán không cục cựa gì và thậm chí vụ này còn chẳng được đưa ra xét xử. Anh chàng kia được thả, và tới đây hẳn là cậu tin rằng vụ việc coi như kết thúc, phải không?’
…
“Không, cậu không tin là vậy, đáng lẽ tôi phải nghi ngờ một tay mật vụ như cậu. Anh chàng nọ đã phải trải qua nhiều ngày bóc lịch trong tù trước khi vụ việc này xảy ra và đã từng được hưởng giảm án. Và việc giảm án này bị hủy bỏ hoàn toàn bất hợp pháp, thế là anh ta trở lại nhà tù. Và ở lại đó vì một nguyên cớ khác mà tôi đố cậu đoán được.”
“Soulniz!” Zarza sốt ruột.
“Anh chàng này lĩnh ba năm tù giam vì tội tiết lộ bí mật nhà nước và gây nguy hại tới an ninh quốc gia, và cậu biết vì sao không?”
“SOULNIZ!”
“Vì đã kể lại diễn biến vụ bắt cóc anh ta. Không thuyết phục lắm nhỉ?”
“Thế bây giờ anh ta đâu?”
“Chết rồi.”
“Chết rồi?”
“Chết rồi, năm ngày sau khi được trả tự do không có lời giải thích, vào tháng Tư năm 2006. Và kỳ thực lý do rất đơn giản: anh ta chết do những điều kiện giam giữ trong tù, và cảnh sát Mông Cổ không muốn anh ta chết trong tù để khỏi phải đi hót phân.”
Zarza moi một nắm hạt hướng dương từ trong túi ra và lần lượt cắn từng hạt một trong khi để thời gian ngẫm nghĩ những gì vừa được biết. Soulniz tự hỏi không rõ anh cất giấu số hạt dự trữ ở đâu, rồi từ bỏ việc tìm hiểu.
“Cà phê nhé?” Zarza vừa gợi ý vừa hất đầu về phía cửa hàng MacDo.
“Chắc chắn không phải ở đây!”
“Vậy ông muốn ở đâu cũng được, dù sao cũng đi uống cà phê nào.”
“Bánh bơ đường, bánh Brandon, bánh táo bọc bột, hay bánh táo kiểu Flers[1]?”
“Món mõm thỏ rừng[2] này là gì vậy?”
“Bột nhào cán mỏng thành lá, táo và đại hoàng.”
“Thế thì thử món mõm đi.”
Họ đi lấy xe rồi Soulniz lái xe qua nửa thành phố để mua một phần bánh ngọt ở góc phố Meyer, rồi lại qua nửa thành phố nữa để mua bánh táo bọc bột ở phố Camot.
“Chúng ta sẽ đi lấy những cái mõm ở chỗ Louis Bé, ông ta làm món này không ai sánh được. Dù thế nào thì chúng ta cũng tới đó ăn trưa, nếu tính đến giờ giấc lúc này, được chứ hả?”
“Thế còn tất cả những thứ này?” Zarza lo lắng chỉ vào đống bánh ngọt vừa mua.
“Cái đó dành lúc đi đường. Chúng ta đã không ăn sáng, cậu nhớ chứ?”
Ông xem xét từng cái túi giấy trắng và khám phá với vẻ thèm thuồng và ngao ngán những hạt đường rắc trên chiếc bánh nướng vàng óng, mùi thơm của kem nhân bánh và mùi của táo quyện với vang Calvados. Soulniz thò tay vào một trong mấy chiếc túi và lấy ra một chiếc bánh táo bọc bột rồi cắn ngập răng trong khi không rời mắt khỏi con đường. Ông thích những chiếc bánh như thế này, với lớp vỏ bột nhào vàng óng nhờ trứng nướng giòn rụm tan ra trước khi phần nhân táo nướng chín bên trong bị cắn vỡ làm chảy trên lưỡi ông thứ đường bột hơi cháy và được thấm ướt nhờ vang Calvados, và hơn hết, trên hết, ngon tuyệt đỉnh, là thứ chất lỏng tan chảy được tạo thành từ tảng bơ hình hạt dẻ nằm trong lõi đã khoét rỗng của quả táo.
“Mẹ kiếp, cuộc sống thật đẹp, phải không nào?” ông thở dài mà không biết phải để xuống đâu nửa chiếc bánh táo bọc bột còn lại trong khi phần nước đường chảy ra dính hết các ngón tay. Cuối cùng, ông quyết định nhét tất cả vào miệng.
Zarza cắn một góc chiếc bánh bơ đường trong khi cố ngẫm nghĩ những gì Soulniz đã kể với anh.
“Ông biết tôi đang băn khoăn điều gì không?” anh vừa hỏi vừa liếm những hạt đường nhỏ trên môi.
“Cùng một điều như tôi thôi: liệu cái chết hiện tại của Dzanouni ngày nay có gì liên quan tới vụ bắt cóc mà Batguerel đã can dự cách đây mười năm hay không?”
“Đúng thế. Sau những gì ông kể với tôi, tôi cảm thấy rõ rằng cái chết của bà ta có liên quan tới quá khứ. Nhưng điều này đặt ra hai câu hỏi: tại sao lại là bây giờ, và cái xác thứ hai dưới hố khai thác sỏi là ai?”
“Cậu tin là tay này cũng liên quan tới vụ bắt cóc ở cửa hàng MacDo à?”
“Có vẻ như cái xác của Batgirl mới nằm dưới hố nước vài ngày, nhưng cái xác kia thì đã ở đó từ lâu hơn nhiều. Vậy tại sao không phải từ hồi xảy ra vụ bắt cóc? Thêm nữa những kiểm tra xương sọ đầu tiên nghiêng về cấu trúc xương kiểu châu Á. Còn về gã đã tìm cách bắn tôi ở Honfleur, ông cũng thấy rõ như tôi: gã cũng là người châu Á. Quá nhiều người châu Á đúng không? Thế nếu tất cả họ đều là người Mông Cổ thì sao?”
“Cậu nghĩ rằng ai đó đã tới để dọn dẹp sau từng ấy năm sao? Nếu đúng thế, lời giải thích là ở đó, bên nước họ, không phải ở chỗ chúng ta.”
“Có thể đúng vậy, nhưng tôi không chắc là ai đó đang tìm cách xóa dấu vết vụ bắt cóc. Ông không thấy làm thế là không mấy kín đáo cho một cuộc dọn dẹp sao? Rồi còn cái xác kia nữa. Tại sao lại ném xác Batgirl xuống đúng chỗ đó, ở cùng một hố khai thác sỏi? Và nếu ngược lại, ai đó đang cố gắng khuấy động trở lại vụ việc đó thì sao?”
“Bằng cách để bảy thằng bé chết trong một chiếc container à?”
“Chính Dzanouni là kẻ giam giữ lũ trẻ trong chiếc container. Có thể kẻ giết bà ta không biết chuyện đó. Gã này tới, bắn bà ta rồi rời đi, và lũ trẻ cứ thế bị nhốt. Những nạn nhân ngoài ý muốn.”
“Ngoại trừ việc gã đó đã không rời đi…”
“Phải, nếu đúng đó là gã người Hoa của chúng ta. Chuyện này cũng khiến tôi đau đầu. Hắn ta nán lại đây cho tới khi chúng ta phát hiện ra cái xác của Dzanouni. Chẳng mấy thận trọng. Nhất là sau khi đốt chiếc xe ở ngay gần hố khai thác sỏi.”
“Gã này hẳn đã tìm cách thu hút chúng ta tới chỗ cái xác của Dzanouni, vì thế hắn không hành động khác đi.”
“Chính xác. Và nếu hắn ta tận dụng vụ sát hại Dzanouni để dẫn dắt chúng ta tới cái xác kia thì sao? Mấu chốt của vụ này, có thể là xác chết kia. Đó mới là người cần nhận diện.”
“Cậu nói đúng,” Soulniz thừa nhận, “nhưng chúng ta có thể làm việc này sau khi ăn trưa được chứ hả? Chúng ta vừa khéo tới chỗ Louis Bé rồi!”
Zarza nhìn ông nuốt chửng một chiếc bánh Brandon với nhân kem ướp rượu vang Calvados lâu năm chỉ bằng hai miếng trước khi bước vào quán ăn.
“Ít nhất ông nên để lại một cái bánh cho thằng bé, Zarza trách móc.
“Chúng ta sẽ mang cho thằng bé một chiếc bánh của Louis Bé.”
Họ bước vào quán và Zarza lập tức nhận ra Louis Bé đang dài mặt ra với họ. Họ ngồi vào bàn mà ông chủ quán chẳng hề thực sự chào đón, và ông này phục vụ họ mà không nói một lời.
“Ông ấy bực,” Soulniz giải thích. “Chúng ta đến muộn. Những chiếc bánh ngọt kiểu Ferté-Macé thông thường chỉ là một bữa lót dạ với người Normand. Người ta ăn nó sớm hơn, vào giữa buổi sáng. Không phải vào bữa trưa. Anh chàng Louis Bé này là một người thuần chất.”
Zarza ngắm nghía đĩa của mình và tự hỏi bằng cách nào anh có thể xơi được chỗ này sau chiếc bánh bơ đường. Món dạ dày cuộn thành từng cuộn nhỏ được giữ bằng một que gỗ vót nhọn, cùng với toàn bộ phần rau là một củ khoai tây để nguyên hấp chín bằng hơi nước.
❀ ❀ ❀
[1] [^b31]: Nguyên bản tiếng Pháp là “bee de Flers” dẫn tới việc Zarza nghe nhầm ở câu dưới.
[2] [^b32]: Nguyên bản tiếng Pháp là “bec-de-lièvre”, Zarza nói trại tên bánh mà Soulniz vừa liệt kê ở trên.