Slava đã quyết định mời họ, và anh ta qua đón họ khá muộn. Oyun khó lòng có thể từ chối được. Anh ta đã cho Gourian mượn căn hộ của mình, và dù tòa nhà cũng như khu vực đó quá xập xệ cho một tổ ấm tình yêu, với hai người họ nơi này vẫn là tổ ấm ngay khi cửa ra vào được đóng lại. Anh ta lái chiếc BMW series 5 sạch đến ngạc nhiên để lăn bánh ở Oulan-Bator vào mùa đông. Anh ta đợi họ, chống hai khuỷu tay lên thùng xe, rồi vồn vã lịch thiệp mở cửa sau cho Oyun ngay khi hai người ra khỏi tiền sảnh tòa nhà. Bất chấp giá buốt, anh ta chỉ mặc bộ vest vải bông trắng, và trong chớp mắt Oyun nhìn thấy hình ảnh của tay diễn viên quái gở trong một bộ phim điên rồ. Klaus gì đó. Kinski. Klaus Kinski, phải rồi, trong một cuộc phiêu lưu rồ dại giữa rừng nhiệt đới Amazon. Anh chàng này, giữa mùa đông Mông Cổ, tại một khu tối tăm và tàn bạo của Oulan-Bator, trông tựa như một Klaus Kinski điên khùng trong trang phục trắng.
“Không, cậu thì lên trước!” anh ta ra lệnh cho Gourian. “Tôi không muốn đóng vai lái xe cho hai cô cậu vị thành niên hứng tình hôn nhau trên băng ghế sau!”
Gourian vừa cười vừa ngồi lên băng ghế trước. Oyun do dự không biết nên cười theo hay lập tức vạch ra giới hạn cho sự thân mật hơi quá trớn của Slava. Song cô không nói gì. Nói cho cùng, anh ta có lý. Nếu cô cùng lên băng ghế sau với Gourian, hắn cô sẽ hôn anh say sưa suốt quãng đường. Cô ý thức được rằng hiện tại mối quan hệ của họ trước hết là tình dục. Giống như sự hồi sinh của các giác quan sau lần cô bị cưỡng hiếp. Nhưng cô thầm hy vọng rằng mối quan hệ của họ sẽ đi xa hơn, và không hiểu lời nhận xét của Yeruldelgger. Làm sao ông có thể không thích Gourian trong khi chưa từng gặp anh? Cho dù khi có mặt Slava, anh thể hiện mình nam tính hơn, như thể anh đang thể hiện thái quá bản lĩnh đàn ông của mình, cô vẫn biết sự dịu dàng và quan tâm của anh khi chỉ có hai người với nhau. Anh chưa bao giờ thô bạo với cô. Và cô để mình bị thuần phục còn nhiều hơn mức anh thuần phục cô. Giờ đây, khi những kỷ niệm đầu tiên trở lại trong cô, trong cảm xúc bàng hoàng ngây ngất hơn là hình ảnh, cô vẫn còn bồn chồn về đêm đầu tiên của họ tại đồn của anh giữa thảo nguyên băng giá. Gourian là một người tình tinh tế. Yeruldelgger có thể hiểu gì về sự tinh tế chứ?
Slava đưa họ tới Millie’s Café, cạnh Bảo tàng Choijin Lama, tọa lạc ở khu phố đẹp nằm về phía Nam quảng trường Sükhbaatar. Nhà hàng đón tiếp nồng nhiệt, các bàn trộn lẫn đủ loại thực khách náo nhiệt, người ngoại quốc cùng người Mông Cổ trao đổi với nhau những lần nâng cốc và những lời chúc tụng qua trung gian của phiên dịch ứng khẩu. Anh ta có vẻ đã quen thuộc ở đây, được thực khách nhận ra và nhân viên phục vụ chào đón. Oyun lập tức thích nơi này. Các món đồ gỗ, cây xanh, thực khách vui vẻ, và những ly bia được chuyền tay từ người này qua người khác. Bàn của họ đã được đặt trước, với vang Pháp ướp lạnh để sẵn. Một người phục vụ đưa chai rượu ra và Slava để Oyun đọc nhãn: Saint-Julien, château Gloria 2006. Cô không biết gì về rượu nhung coi sự quan tâm này là một cử chỉ lịch thiệp khiến cô thấy được tán dương. Vị chủ tiệc không chịu cho họ dùng món gì khác ngoài món lasagna, và món này đã tỏ ra tuyệt ngon, song anh ta được phục vụ sandwich thịt bò nướng mà không cần phải gọi món. Rượu vang đã có tác dụng, bữa tối diễn ra vui vẻ và sôi nổi, vài vị khách đi ngang qua cùng chia sẻ niềm vui với họ trong khoảng thời gian đủ cạn một ly do Slava mời. Oyun có cảm giác chưa bao giờ nói về mình nhiều đến thế trong niềm thích thú hết mức của người mời tiệc cùng các vị khách của anh ta. Chỉ riêng Gourian có vẻ giữ ý với cô, tế nhị tránh không để cô tỏ ra quá tình cảm với mình. Trong thứ cảm xúc phù phiếm khiến cô cảm thấy kích thích cũng nhiều như anh đã khiến cô ngạc nhiên, cô coi vẻ bẽn lẽn của anh bạn trai bắt nguồn từ chút ghen tuông. Song rượu vang và người đồng hành khiến cô chếnh choáng, và Oyun buông thả bản thân trong cảm giác thích thú khi được để mất kiểm soát mọi thứ. Cô để mặc Gourian trong cơn hờn dỗi của mình rồi hùa theo tiếng nói oang oang và tiếng cười hào sảng của anh chàng Slava, cho tới tận món bánh chanh mà anh ta áp đặt là món tráng miệng không thể bỏ qua.
Họ rời nhà hàng Millie’s sau đó ba giờ đồng hồ và người ngoài có thể tin rằng Gourian chính là người lái xe trầm lặng của một cặp đôi trẻ đẹp đã chếnh choáng say. Slava ôm chặt vai Oyun để tránh cho cô trong khi cười ngặt nghẽo không bị trượt chân ngã xuống mặt tuyết dồn đống ngoài bãi để xe. Họ cùng tới bên chiếc xe mà Gourian không tài nào mở được cửa. Trong thời gian chờ đợi, cái lạnh xuyên thẳng gáy Oyun khiến cô đột nhiên tỉnh táo lại.
“Em nghĩ em đã uống quá nhiều!”
“Nhanh lên!” Slava khô khan ra lệnh cho Gourian. “Cậu không thấy là cô ấy đang bị lạnh à?”
Gourian cuối cùng cũng vô tình bấm lên chìa khóa từ và các cửa xe mở chốt khóa.
“Cậu lái xe!” anh chàng mặc bộ đồ trắng ra lệnh. “Cậu là người uống ít nhất.”
Anh ta đẩy Oyun vào băng ghế sau rồi chui vào ngồi cạnh cô.
“Chúng ta về à?”
“Chưa đâu! Còn một chỗ anh muốn giới thiệu với em. Gourian, cậu biết chúng ta đi đâu rồi đấy.”
Họ chạy xe xuyên qua thành phố mà Oyun không hề nhận ra đường. Cô quen với vodka Nga tồi và bia Mông Cổ hơn là vang Pháp. Slava nhận ra điều đó và hạ kính xe xuống. Một luồng không khi giá buốt quất vào mặt cô. Oyun tỉnh táo lại một chút và nhận ra họ đã tới Đại lộ Hòa bình. Slava giữ đầu cô ở ngoài giây lát cho tới khi cái lạnh siết chặt lấy hai bên thái dương cô như vòng kim cô.
“Cô ấy khá hơn chưa?” Gourian hỏi thăm mà không ngoái đầu lại.
“Em ổn cả!” Oyun khẳng định nửa ngượng ngập nửa thích thú.
“Hay quá, vậy là chúng ta có thể tiếp tục vui chơi!” Slava kết luận.
“Em sẵn sàng!” cô xác nhận trước khi ngủ thiếp trên vai anh ta.
Hai người đàn ông đánh thức cô dậy giữa khu phố tối tăm tua tủa những tòa cao ốc đã tắt đèn. Trong màn đêm chỉ còn chập chờn đồng loạt những quầng sáng xanh của màn hình tivi. Vài con chó lang thang trong bãi để xe tìm kiếm đồ ăn trong những túi rác bị bới phanh ra. Oyun đón nhận bàn tay Slava chìa ra giúp cô xuống xe, rồi một lần nữa tự hỏi làm thế nào với bộ đồ đó anh ta có thế chịu đựng được nhiệt độ âm hai mươi lăm độ. Mà có lẽ thậm chí là âm ba mươi.
“Bởi vì bên trong tôi nóng!” Slava đùa cợt khi nhận ra ánh mắt dò hỏi của cô. “Và đây là nơi nóng nhất Bator!”
Bằng cử chỉ của một ngôi sao trình diễn, anh ta chỉ về phía khối nhà bê tông nhỏ nằm cuối bãi để xe, giữa hai tòa nhà. Oyun thấy có ánh sáng đằng sau tấm rèm che kín các cửa sổ được bảo vệ bên ngoài bằng những hàng rào mũi tên chĩa thẳng lên trời. Chẳng có gì thực sự mời gọi. Trên tường, mấy chữ bằng nhựa đỏ có kiểu xếp chữ độc đáo Xô Viết trưng ra cụm “100%” to tướng phía trên các từ “Nhà hàng & tửu quán”. Cụm “100%” được đóng đinh tán vào bức tường trát vữa sơn màu hồng đã ngả sang màu cháo lòng nhờ một tấm kim loại thô kệch bịt kín mất ô cửa duy nhất của tầng lầu. Mấy từ “Nhà hàng & tửu quán” được gắn lên tấm cốp pha xấu xí có lớp trát giả thạch cao xám xịt. Đường dây và cáp điện chạy ngoằn ngoèo trên mặt tiền và tấm cốp pha thắp sáng hai bảng hiệu từ bên trong, và thứ ánh sáng duy nhất ít nhiều vui vẻ tỏa ra từ một hàng dài những bóng đèn nhiều màu được mắc dọc chiều dài bảng hiệu.
“Ở kia à?” Oyun ngạc nhiên hỏi trong khi đưa mắt quét một lượt khắp khung cảnh tiêu điều cả về con người lẫn kiến trúc của khu vực này.
Chừng hai mươi chiếc xe hơi đỗ ken sát nhau trong màn đêm dưới ánh sáng của chuỗi đèn màu. Những sắc màu phản chiếu khiến chúng có vẻ sang chảnh hơn một chút so với những thứ gần như chỉ còn là xác xe nằm thành hàng trong các bãi để xe xung quanh. Oyun thầm ngờ vực trong giây lát về việc nơi này có thể là điểm đến nóng nhất của dân chơi đêm ở Bator.
Bên trong nơi này cho thấy là cô đã nhầm. Ngay khi đi qua cánh cửa không mang số nhà và bọc thép kín bưng, họ thấy mình đang ở trong một hộp đêm khá ấm áp. Các khách hàng vui vẻ đi lại cụng ly với nhau theo một điệu nhạc mà cô không thể nghe thấy từ bên ngoài.
“Trăm phần trăm gay!” Slava thì thầm vào tai cô với vẻ đồng lõa. “Bản doanh của LGBTC[1], đồng tính nữ, đồng tính nam, lưỡng giới và chuyển giới. Những người cuối cùng biết thể hiện chút niềm vui sống ở đất nước man rợ bị thiến bởi huyền thoại về giống đực chinh phục và thứ đạo đức mới.”
Thế rồi anh ta biến mất giữa các vũ công và khách, để lại Oyun vừa e dè vừa hào hứng trong tấm lưới dệt từ những ánh mắt tán thưởng. Thêm một lần nữa Slava chứng tỏ mình là một người đãi khách chu đáo chú tâm để Oyun trải qua khoảnh khắc vui vẻ. Cô nhảy hồi lâu giữa những cô gái lướt qua cô, uống với những chàng trai bảnh bao, cười với tất cả mọi người và vui vẻ như tất cả các cặp đôi cấm kỵ khác đang buông thả không chút xấu hổ theo những cảm xúc bộc phát.
Nhưng đến chừng hai giờ sáng, một cậu trai hốt hoảng cắt ngang mọi người, la lối lên rằng quân đội bao vây hộp đêm. Cơn hoảng hốt lập tức bao trùm lên đám đông vui vẻ. Những câu lạc bộ đồng tính, và nhất là 100%, vốn là đích ngắm thường xuyên của cư dân xung quanh và lại là điểm đến định kỳ của cảnh sát.
Mặc dù đồng tính luyến ái không còn là tội như thời Chế độ Trước nữa, vẫn phải đợi tới tận năm 2009 nhà cầm quyền mới chấp nhận cho Trung tâm LGBT được đăng ký hoạt động với cái cớ rằng các từ gay, bisexual và transgender không tồn tại trong ngôn ngữ Mông Cổ. Vài vị khách của tửu quán, và kể cả ông chủ, cùng thoát trong kẽ tóc những trận đòn thường quy. Còn bây giờ lại là quân đội!
Trong một phản ứng bất ngờ, Oyun đứng ra giữa đám đông đang lo lắng và chấm dứt tràng huyên náo bằng cách lớn tiếng nói rằng cô là cảnh sát và cô sẽ thu xếp chuyện này. Cô yêu cầu tất cả mọi người ở lại bên trong hộp đêm, nhưng Gourian và Slava nhất quyết muốn đi cùng cô. Họ ra ngoài bãi để xe và cẩn thận đóng cánh cửa bọc thép lại sau lưng. Oyun lập tức trông thấy hai người lính đứng ở hai bên chiếc BMW của Slava. Cả hai đều trang bị súng Kalachnikov.
“Này, các người làm gì với cái xe của tôi thế hả?” Slava hét lên với họ.
Oyun khoát tay ngăn anh ta lại rồi ra lệnh cho Gourian và anh ta đứng ngoài cuộc để cô giải quyết. Cô đi về phía hai người lính vừa lập tức thẳng đờ người và giương súng lên. Vừa tiến về phía họ, hai cánh tay dang ra để chứng tỏ rằng cô không có vũ khí cũng không hề có ý định xấu, cô vừa đưa mắt kiểm tra xem liệu có những tay lính khác đang phục kích hay không. Oyun không thấy một ai và tự nhủ rằng gã trai hốt hoảng đã nói quá lên rằng hộp đêm bị bao vây. Hai người lính nọ có vẻ đang canh gác chiếc xe của Slava hơn là chuẩn bị đột kích vào một hộp đêm đồng tính.
“Tôi là cảnh sát,” Oyun lớn tiếng thông báo, “không cần phải chĩa súng của các anh vào tôi. Tôi chỉ muốn các anh tránh xa chiếc xe của bạn tôi và muốn biết các anh làm gì ở đây.”
Hai người lính chĩa súng vào cô mà không trả lời. Oyun tiếp tục tiến tới mà không giảm tốc độ.
“Tôi bảo lãnh cho những người ở bên trong. Họ vui chơi mà không hề phạm luật. Mà theo như tôi biết dù sao đi nữa quân đội cũng không có chức năng cảnh sát!”
Hai người lính đồng loạt lên đạn khẩu súng trường tấn công của họ và tiếng kim loại va đập vang lên giữa những tòa nhà lớn tối đen. Oyun đứng sững tại chỗ đúng lúc một luồng đèn pha bật lên sau lưng cô, hất bóng cô đổ dài trên mặt băng bẩn thỉu vàng xỉn của bãi để xe, làm hai người lính lóa mắt. Cô quay ngoắt lại, đưa một cánh tay lên che mắt.
“Cô có lý đấy, thanh tra, quân đội không hề có chức năng cảnh sát. Đây không phải là chiến dịch duy trì trật tự, lại càng không phải là cuộc đột kích trừng phạt. Và tôi đánh giá cao sự can đảm của cô khi bảo vệ các bạn mình.”
“Đây không phải là bạn của tôi và tôi không bảo vệ họ. Đây là các công dân và tôi bảo vệ quyền của họ. Ông hãy ra mặt đi. Ông là ai, và muốn gì?”
“Điều tôi muốn chính là cô, thanh tra Oyun. Tôi muốn nói chuyện với cô. Tôi muốn nói chuyện với cô nhân danh lực lượng quân đội mà tôi đại diện, về những điều chúng tôi quan tâm và có vẻ cả cô cũng quan tâm.”
“Ông muốn nói chuyện với tôi trong tư cách thanh tra?”
“Ít nhiều cũng có vậy.”
“Thế thì ngày mai ông hãy tới Sở Cảnh sát và yêu cầu được một thanh tra tiếp chuyện.”
“Tôi sợ rằng chuyện này không đơn giản như vậy.”
Lập tức hai tay lính hối hả lao về phía cô trong khi một tên khác lao ra khỏi chiếc jeep để chặn đường lui của cô. Oyun quay lại đối diện với tên thứ ba này, quật y ngã xuống đất rồi đoạt súng của y. Cô quỳ gối xuống đằng sau, ghì chặt cổ y, rồi chĩa khẩu súng Kalachnikov vào hai tay lính còn lại. Gourian hối hả lao tới giúp đỡ cô khiến Slava không kịp giữ anh ta lại.
“Quân nhân Gourian,” giọng nói cất lên ra lệnh, “không được xen vào chuyện này. Đây là lệnh!”
Gourian sững lại, gần như đứng nghiêm.
“Thanh tra Oyun, tất cả việc này là vô ích. Chúng ta chỉ cần nói chuyện với nhau, và vì các lý do an ninh quốc gia, tôi muốn làm điều đó ngay bây giờ và theo cách kín đáo hơn nhiều nếu cô muốn.”
“Thật kín đáo quá!” Oyun mỉa mai, vẫn tiếp tục thủ thế.
“Tôi thừa nhận rằng đó không phải là phẩm chất chủ đạo của quân đội. Được rồi, giờ chúng ta làm gì đây?”
“Ông gọi đám lính của ông lại. Bảo họ để súng xuống đất và lui ra sau chiếc jeep.”
“Cô không hiểu rõ quân đội rồi, thanh tra Oyun. Một người lính buông vũ khí, tôi đã định nói là vào tay kẻ thù, nhưng chúng ta hãy chỉ nói là một người lính buông vũ khí thôi, dứt khoát sẽ bị bắt, nếu không nói là ra tòa án binh!”
“Nếu vậy thì bọn họ sẽ kết cục như thế!”
“Được lắm. Các quân nhân, hãy làm như cô ấy yêu cầu.”
Hai tay lính để súng xuống đất rồi lùi ra đằng sau chiếc jeep, hai tay giơ lên cao.
“Tôi giữ người này làm con tin cho tới khi đến xe của ông. Tôi muốn thấy ông.”
“Lần này cô đẩy lợi thế của mình đi quá xa rồi đấy, thanh tra. Tôi là một trong ba người cao cấp nhất của quân đội Mông Cổ. Không thường dân nào có quyền lại gần tôi với vũ khí trên tay.”
“Nếu thế ông hãy xuống xe.”
“Ai có thể cưỡng nổi lời mời như vậy từ một cô gái đẹp đến thế chứ…” giọng nói cố gắng đùa cợt. “Tôi xuống xe. Đừng chĩa súng của cô vào tôi. Lính của chúng tôi không được huấn luyện kỹ năng thương lượng tinh tế đâu.”
“Họ không còn vũ khí.”
“Họ vẫn còn súng ngắn.”
“Vậy ông có mười lăm giây để giải thích về sự tinh tế cho họ!”
“Các quân nhân, tôi sẽ xuống xe. Không ai được bắn. Thanh tra Oyun chỉ muốn biết rõ danh tính của tôi.”
Vài giây sau, cửa xe mở hẳn ra và một người đàn ông bé nhỏ, khô khan ra khỏi xe, quân phục đeo đầy những sao, huân chương và huy chương. Ông ta dang tay ra, như để tỏ vẻ ngại ngùng về chính con người mình, rồi bằng một cử chỉ lịch thiệp mời Oyun lên xe.
“Đừng có đi!” Gourian la lên.
Nhưng có điều gì đó mách bảo Oyun rằng cô cần lên xe. Cô kéo hai khẩu Kalachnikov được để lại dưới đất lại gần mình, tháo băng đạn ra, rồi ném chúng xuống dưới gầm đám xe hơi. Sau đó cô đưa tay tìm khẩu súng ngắn của gã lính đang bị cô khống chế, rút ra khỏi bao, giơ lên cao để viên tướng thấy cô gài nó vào thắt lưng.
Cô vô hiệu hóa khẩu súng trường cuối cùng giống như đã làm với hai khẩu kia rồi buộc gã lính bị cô khống chế đứng lên. Cô để anh ta thở vài giây rồi đẩy anh ta đi trước mình tới tận chỗ xe của viên tướng.
Khi đã đến gần ông ta, cô quan sát người đàn ông mặc quân phục và mớ huân chương, rồi cúi người xuống phía khung cửa trước. Một người lính ngồi đợi sau vô lăng, không để lộ cảm xúc nào.
“Lái xe của tôi!”
“Bảo anh ta xuống xe.”
“Như thế sẽ khó khăn để đi tới đâu đó, trong mười năm gần đây tôi chỉ lái có xe tăng thôi.”
“Chúng ta không đi đâu hết. Chúng ta sẽ nói chuyện trong xe, tại đây, tại bãi để xe này. Bảo anh ta xuống xe!”
“Quân nhân!” viên tướng ra lệnh.
Tài xế ra khỏi xe và tới bên cạnh những người khác ở đằng sau chiếc jeep.
Viên tướng lặp lại cử chỉ mời Oyun chui vào trong băng ghế sau xe. Cô đưa mắt nhìn bao quát khắp xung quanh trước khi thả người lính cô đã dùng làm lá chắn ra.
“Xin lỗi chú em. Tôi hy vọng đã không làm cậu đau quá. Tới chỗ những người khác đi.”
Cô đợi cho tới khi anh ta tới bên những người còn lại rồi chui vào trong xe. Ngay khoảnh khắc cúi người xuống để chui vào trước viên tướng, Oyun đã biết đó là một sai lầm tai hại. Cô trông thấy viên sĩ quan phụ tá trong bóng tối trên băng ghế sau đúng lúc anh ta gí nòng súng vào trán cô. Ở tư thế lúc đó của cô, một chân đã đặt vào trong xe, chân kia còn ở ngoài, cô không có bất cứ cơ hội tháo lui hay chống cự nào. Cô thậm chí không thể rút khẩu súng ngắn đã tước của tay lính đang gài ở thắt lưng. Viên tướng vừa đẩy cô để chui vào xe đã tước mất nó.
Qua kính chắn gió, Oyun thấy ba tay lính chạy đi nhặt băng đạn và súng của họ trước khi nhảy lên xe jeep. Tài xế bình thản trở lại chỗ của mình rồi chờ lệnh, thậm chí không buồn nhìn vào gương chiếu hậu.
“Cô quả là một cô gái trẻ khó trị, thanh tra Oyun. Chúng ta đã có thể tránh được tất cả những chuyện này,” viên tướng nói chuyện với cô như thanh minh.
Bằng một động tác kiên quyết nhưng không hề thô bạo, ông ta quặt hai tay cô ra sau trong khi sĩ quan phụ tá của ông ta trói cổ tay cô lại bằng dây nhựa có nút cài. Rồi phác một cử chỉ, ông ta lệnh cho chiếc jeep đi mở đường, rồi xe của ông ta lập tức chuyển bánh theo.
“Tôi thực sự xin lỗi,” viên tướng đeo đầy huân chương nói, “nhưng như tôi đã nói với cô rồi đấy, đây là vấn đề an ninh quốc gia.”
Trước khi Oyun kịp hiểu viên tướng ám chỉ chuyện gì, viên sĩ quan phụ tá đã trùm một cái túi đen lên đầu cô.
❀ ❀ ❀
[1] [^b17]: Viết tắt của cụm từ: Lesbian, Gay, Bisexual and Transgender Center.