Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 21 …Có ai biết Oyun điều tra đến đâu rồi không?

❊ ❊ ❊

“Những toa xe!” Billy thốt lên đầy hoài nghi.

“Tôi thấy rõ đây là toa xe rồi!” Yeruldelgger càu nhàu.

Ông đã yêu cầu cậu thanh tra trẻ cắm thẻ USB từ cái bật lửa gián điệp được Agop lấy về vào máy tính. Họ chỉ tìm thấy trong đó mười hai bức ảnh gần như chỉ chụp toàn toa xe.

“Những toa tàu hỏa vào mùa hè,” Billy bổ sung như thể vừa thêm một thông tin tối quan trọng.

“Hay ho đây! Có ai có thể nói xem mấy bức ảnh này được chụp ở vùng nào không?”

“Chỉ có hai tuyến đường sắt trong cả nước thôi, chuyện này chắc cũng chẳng khó.”

“Hai tuyến đường cộng thêm tất cả những nhánh phụ đã hoặc đang nối vào, các khu mỏ, khu công nghiệp, khu nhượng quyền quốc tế…”

“Có thể là vậy, nhưng những đường nhánh này bắt buộc phải nối tới một trong hai tuyến đường chính.”

“Tuyến thứ hai là tuyến nào?” một trong các thanh tra đang vây quanh máy tính hỏi, tò mò trước thái độ bực dọc của Yeruldelgger.

“Tuyến đường từ Choybalsan, ở tỉnh Dornod, tới Borzia ở Nga.”

“Và tuyến này vẫn hoạt động?”

“Ít hơn nhiều kế từ khi người Nga rời đi còn các khu mỏ bị bỏ hoang, nhưng đã ít nhiều hoạt động trở lại từ khi các nước phương Tây tái đầu tư vào lĩnh vực khai khoáng.”

“Dù thế nào đi nữa,” Billy xác nhận, “đây không phải cảnh mùa hè ở các tỉnh miền Đông. Cảnh này giống ở vùng thảo nguyên miền Trung hơn, về phía Gobi. Theo tôi thì là tỉnh Dundgovi hoặc tỉnh Dornogovi…”

“Cậu nhóc ma lanh ơi, một cảnh sát khác cười khẩy, tuyến đường xuyên Mông cổ chỉ đi qua mỗi hai tỉnh đó ở phía Nam Oulan-Bator!”

“Còn tỉnh Gevisümber nữa, anh quên rồi à?”

“Quá xa về phía Bắc và quá mấp mô để đúng với phong cảnh trong các bức ảnh.”

“Chính vì thế mà những toa tàu của ông đang ở một trong hai tỉnh mà tôi đã nói tới, Yeruldelgger,” Billy nói tiếp.

Ba trong số các bức ảnh nhiều khả năng được chụp từ máy bay. Bức ảnh thứ nhất từ độ cao chừng vài trăm mét, bức ảnh thứ hai từ trên cao khoảng năm mươi mét, và bức ảnh thứ ba được chụp cách mặt đất chỉ độ mười mét. Cả ba cùng có tâm điểm là ba toa tàu đỗ trên một đường tránh nằm chơ vơ giữa chốn hoang vu, chỉ với một chốt bẻ ghi và hai ngôi nhà nằm gần đó.

“Trong ban, ai có màn hình lớn nhất?” Yeruldelgger đột nhiên hỏi.

“Chẳng ai cả. Trang bị đồng bộ của Sở. Mua sắm Nhà nước chung cho bộ máy hành chính công. Toàn là màn hình mười lăm inch của Đài Loan,” một thanh tra trả lời.

“Được, vậy tôi sẽ đặt lại câu hỏi theo cách khác: ai có máy iMac hai mươi bảy inch ở nhà?”

Hai thanh tra dè dặt giơ tay lên mà không rõ Yeruldelgger muốn gì. Trái lại, một nhân viên tập sự trẻ đứng bật dậy đầy tự hào, vừa giơ tay lên thật cao vừa nhấp nhổm tại chỗ.

“Tôi, thưa cảnh sát trưởng! Tôi có MacBook Air 256 nhưng với màn hình Thunderbolt mới tinh.”

“Tốt lắm. Tôi không biết nó là cái gì, nhưng nghe có vẻ ổn đấy. Vậy cô copy những bức ảnh này rồi đem về nhà. Cô kết nối vào Google Maps và lần theo tất cả các tuyến đường sắt cho tới khi tìm thấy chốt bẻ ghi và những tòa nhà này. Cô chỉ quay lại Sở khi đã tìm ra. Nghĩa là muộn nhất vào sáng mai.”

Nhiệt tình của cô nàng tập sự lập tức xẹp xuống như món boodog[1] làm từ macmot[2] được khâu không kỹ, và vài thanh tra quay mặt đi để giấu việc họ đang cười rũ ra.

“Thưa cảnh sát trưởng,“ cô gái trẻ phản đối, “hình ảnh phóng to tối đa của Google Maps hiển thị những đoạn dài chưa tới hai trăm mét, và ở nước ta có tới gần hai nghìn kilômét đường sắt! Như thế có nghĩa là phải rà soát mười nghìn khung hình!”

“Không có đến mười nghìn trụ bẻ ghi đâu: cô hãy quan tâm tới các trụ bẻ ghi,” Yeruldelgger cắt ngang rồi chuyển sang việc khác. “Có ai biết các dấu vân tay đã đem lại thông tin gì không?”

“Bên pháp y đã tìm thấy dấu vân tay của Boyadjian khắp bên ngoài, và vài vết vân tay không đầy đủ trên thẻ cắm USB ở bên trong không trùng với vân tay của ông già người Armenia. Không có vết nào đủ để tìm kiếm trong các hồ sơ, nhưng họ đang tích cực nhận diện các dấu vân tay không đầy đủ trên bật lửa và so sánh với vân tay trên thẻ cắm USB. Nếu phát hiện ra nét tương đồng, họ sẽ cố gắng tái lập một vân tay đầy đủ hơn và chuyển vào hồ sơ.”

“Thế còn chất dẫn lửa trong vụ cháy căn lán trên núi?”

“Ông có mang mẫu vật lấy tại hiện trường về không?”

“Tôi tới đó để ghé chơi buổi tối ở nhà một người bạn,” Yeruldelgger trả lời khi bị bắt lỗi, “chứ không phải để khám nghiệm một hiện trường vụ án. Tôi không có đủ trang bị để lấy mẫu. Ai phụ trách việc cử một đội tới đó như tôi đã yêu cầu nhỉ?”

Bầu không khí im lặng đượm vẻ hối lỗi đột nhiên bao trùm căn phòng, và một thanh tra tìm cách xoa dịu cơn tức giận của vị cảnh sát trưởng.

“Dù thế nào đi nữa, từ những gì ta thấy trên các bức ảnh, tôi cho rằng ít nhất là một can đầy nhiên liệu, kiểu như dầu mazut hay xăng…”

“Dầu mazut không cháy được!” một người khác chen vào.

“À thế à?” người thứ nhất giễu cợt. “Thế thì ở nhà anh lúc này hẳn không ấm áp gì cho lắm nếu dầu mazut của anh không cháy. Ở nhà tôi lò sưởi được hoạt động hết công suất và dầu mazut của tôi cháy không chê vào đâu được đồng thời đốt hết tiền tích cóp của tôi…”

“Dầu mazut cháy tốt trong lò sưởi của anh, nhưng bên ngoài thì không. Dầu mazut lỏng không cháy ngay tức thì được. Để nó cháy cần phải mù hóa nó thành những giọt nhỏ trong không khí đóng vai trò tác nhân gây cháy. Chính vì thế mà anh có một đầu nhỏ giọt trong buồng đốt lò sưởi nhà anh. Dù thế nào đi nữa thì điểm cháy của dầu mazut là khoảng năm mươi độ. Thế nên ở âm ba mươi độ tại đó, cho dù có dùng mỏ đèn xì, anh cũng không thể gây hỏa hoạn được. Chắc chắn không thể là dầu mazut.”

“Được, được lắm!” người thanh tra kia tự ái. “Vậy thì là xăng, cái đó thì thay đổi được gì nhỉ? Yeruldelgger đã mô tả một vệt chạy vòng vèo chữ chi hên mặt đất suốt dọc chiều dài căn lán. Điển hình cho một cái can đựng mà người ta vừa đi vừa đổ ra.”

“Vậy là các vị chẳng biết gì hết!” Yeruldelgger vừa kết luận vừa quay sang một thanh tra khác. “Cậu hãy tập hợp cho tôi một đội tới hiện trường vụ án và tôi muốn có báo cáo hoàn chỉnh trong bốn mươi tám giờ nữa. Và cậu đưa về đây cả tay Kazakh đã lái xe cho tôi hôm đó. Dùng đến vũ lực nếu cần thiết.”

“Tôi cần tới đó à? Trong thời tiết này sao?”

“Otgontenger là ngọn núi thiêng trên đất nước đẹp đẽ của cậu. Hãy thể hiện chút nhiệt huyết đi, đồng nghiệp. Được rồi, còn một việc nữa, có ai biết Oyun điều tra đến đâu rồi không?”

❀ ❀ ❀

[1] [^b15]: Boodog là món đặc sản của người Mông Cổ, được chế biến bằng cách dùng đá nướng, nhưng thịt không được cắt thành từng miếng nhỏ mà giữ nguyên con, xương và ruột con vật được rút ra qua đường cổ họng, rồi nhét đầy những viên đá đã nung nóng vào bên trong để làm chín thịt sau khi ruột và xương đã được lấy sạch qua đường cổ họng.

[2] [^b16]: Một loài gặm nhấm sống trên thảo nguyên Mông Cổ.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.