“Anh xin lỗi,” ông nói, “anh không biết đi đâu nữa.”
Cô đã gầy đi rất nhiều. Ông nhìn thấy thân hình cô thấp thoáng trong chiếc áo ngủ dài trước cửa sổ. Ở bên ngoài, một mặt trăng trắng bạc lóng lánh phản chiếu ánh satin lên lớp tuyết. Cô không quay người lại. Cô không còn quay người lại nữa. Cô không còn nói nữa. Ông đoán rằng trong tâm hồn tràn ngập phiền muộn của mình, cô vẫn luôn chờ đợi Kushi trở về. Cô không còn hy vọng điều đó, cô đã chờ đợi nó, suốt đêm bên cửa sổ, và đến sáng giấc ngủ vật cô ngay trên thảm. Yeruldelgger đã yêu cô rất nhiều và ông vẫn còn rất yêu cô. Nhưng Uyunga đã chạy trốn xa khỏi ông, náu mình trong một cuộc sống mơ màng ông không thể nắm bắt được. Cách xa ông và tất cả những người khác, một mình cùng Kushi bé nhỏ mà cô chờ đợi ngày đêm.
Ông nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi quay ra phòng khách khi Solongo tới, rồi không lâu sau là Saraa và Steeve. Từng người im lặng ôm chặt lấy những người khác trong vòng tay, rồi tất cả cùng quay về phía Oyun, được đặt nằm trên một chiếc trường kỷ dưới những tấm chăn dày. Solongo nhìn thấy nước mắt trong mắt Yeruldelgger và trìu mến đặt một bàn tay lên cánh tay ông, trong khi những người khác làm như không thấy.
“Cô ấy thế nào rồi?” ông vừa hỏi nhìn đi chỗ khác.
“Sẽ ổn thôi,” Solongo khẽ nói. “Cơ thể sẽ sớm đào thải thiopental. Tác dụng của thuốc sẽ hết mà không gây hậu quả gì sau sáu đến mười giờ nữa. Chỉ cần giúp cô ấy thải trừ nó thật triệt để. Thật may chúng đã tiêm vào tĩnh mạch của cô ấy chứ không phải vào động mạch. Như thế sẽ tránh được các biến chứng.”
“Còn Zarza,” Gantulga hỏi, “chị có thứ gì cho anh ấy không?”
“Khỏi cần. Đó chỉ là một kiểu dị ứng thôi. Anh ấy biết cách xử trí, chính anh ấy đã gây ra nó. Triệu chứng này sẽ hết sau vài giờ.”
“Nghe này,” Yeruldelgger nói, “chúng ta để xe trong vườn đằng sau hàng rào, và tất cả mọi người ở yên đây trong thời gian cần thiết để xem các biến cố diễn ra theo chiều hướng nào. Ngôi nhà này thuộc về Erdenbat, và đây là nơi cuối cùng bọn họ tới tìm chúng ta. Thế nên không ai nhúc nhích hết. Cả cháu cũng thế, Gantulga. Còn hai cô cậu, hai vị đã nghĩ gì khi tí toáy dựng nên vụ này cùng với Oyun vậy hả? Cô cậu có hiểu đây là chuyện sẽ làm sụp đổ chính quyền không đấy?”
“Bọn con làm thế vì lúc đó tình thế khẩn cấp và thêm một lần nữa bố lại chẳng có mặt,” Saraa gay gắt đáp trả, nhìn thẳng vào mắt ông. “Oyun là cộng sự của bố và bố đã không có mặt. Bố đã không có ở đó giúp chị ấy, bố đã không có mặt để giúp con, bố đã không có mặt để giúp mẹ, bố đã không có mặt để giúp Kushi hồi đó…”
Saraa đột nhiên im bặt, sững sờ trước ánh mắt của những người khác đang chĩa cả về phía mình. Khi hiểu ra những ánh mắt đó không phải dành cho mình, Saraa liền nhẹ nhàng quay lại và thấy Uyunga, người mẹ tội nghiệp của cô, gầy gò và ma mị trên ngưỡng cửa.
“Tất cả các người làm gì ở đây vậy? Vì Kushi bé nhỏ của tôi à? Người ta có tin tức gì của Kushi sao? Các người đã tìm thấy con bé rồi ư? Nó đâu? Kushi đâu?”
Đây là lần đầu tiên Uyunga lên tiếng nói từ sáu năm nay, kể từ cái chết của Kushi, và cô đột nhiên trở nên loạn trí.
Giống như ngày hôm ấy. Giống như cái ngày đáng nguyền rủa ấy. Vậy là giờ đây Uyunga tiếp tục trở lại với cuộc sống của mình ở đúng nơi một nỗi đau xé ruột đã đẩy cô vào điên dại. Họ đã phải xúm lại để khống chế cô và Solongo cuối cùng cũng tiêm cho cô liều thuốc an thần. Yeruldelgger không để cho ai khác đảm trách việc bế cô về phòng ngủ.
Một giờ sau ông trở ra, không nói một lời, và gieo mình ngồi phịch xuống ghế bành. Saraa đã bật tivi lên và hạ âm thanh xuống hết cỡ, để theo dõi các tin vắn thời sự. Tất cả các kênh truyền hình chỉ nói đến vụ việc của đám quân nhân. Những lời thú nhận mà Oyun moi được từ viên tướng được phát đi phát lại, xen vào giữa là sự xuất hiện của các chính trị gia tham vọng và tỏ vẻ phẫn nộ, những lời tuyên bố của các quân nhân cố thủ trong danh dự bị nhạo báng, và những kẻ ngao ngán trước toàn bộ tấn trò này. Đột nhiên, màn hình hiện lên hình ảnh nhiều xác người nằm trên tuyết, và khuôn mặt cảnh sát trưởng Akounine xuất hiện ở một khung nhỏ trên góc màn hình. Yeruldelgger hối hả lao tới chỗ điều khiển từ xa để cho âm thanh to lên.
… tám giờ sáng nay. Tổng cộng hai mươi chín người chết, trong đó có mười thành viên thuộc các lực lượng khác nhau của cảnh sát Krasnokamensk, bảy nhân viên của các cơ quan mật vụ Nga, tám nhân vật khét tiếng trong giới giang hồ địa phương và nhiều dân thường. Thủ phạm, Borislav Akounine, từng là cảnh sát trưởng và là người gốc Krasnokamensk, điều này có thể giải thích cho sự chính xác của thủ phạm trong việc bắn hạ từng nạn nhân cũng như sự quyết liệt của thủ phạm khi truy sát họ trong nhiều giờ. Thủ phạm đã bị bắn hạ bởi lực lượng đặc biệt giám sát trại giam YaG 14/10 tới tăng viện khi hắn bước ra khỏi Sở Cảnh sát địa phương trong một hành động rất giống với cuộc tự sát của cảnh sát.
Các nhân chứng xác nhận rằng quả thực Akounine đã ra khỏi toà nhà với mỗi tay một khẩu súng, không hề tìm cách ẩn nấp trong khi bắn vào lực lượng đặc biệt. Theo giả thiết do nhà cầm quyền đưa ra, cảnh sát trưởng Akounine đã không thể chịu đựng được cú sốc tâm lý sau cái chết của người vợ, vừa xảy ra đêm hôm trước, sau một thời gian dài bệnh tật.
Một số người dẫu vậy vẫn băn khoăn về diễn biến của cuộc tàn sát này, các nạn nhân của nó, dù là cảnh sát hay giang hồ, không có vẻ gì là đã được lựa chọn ngẫu nhiên…
Yeruldelgger tắt tivi và không nhúc nhích hồi lâu, rồi ông đột ngột đứng dậy, hai mắt lại đầy nước mắt, và rời khỏi ngôi nhà. Không trả lời Solongo đột nhiên trở nên lo lắng, cũng như Saraa muốn biết ông lại đi đâu nữa. Đến khoảnh khắc cuối cùng, Zarza bật dậy bắt kịp ông ở bên ngoài và leo lên ngồi cạnh ông trên chiếc xe cấp cứu đã bắt đầu chuyển bánh.