Ông tìm thấy căn hộ ở tầng năm, cũng là tầng trên cùng của một trong những dãy nhà tập thể lớn nằm ở rìa bãi để xe của Rạp xiếc Quốc gia xây bằng bê tông. Cứ hai ban công thì có một cái được tự sửa thành mái hiên ốp gạch nén với mái tôn, còn mặt tiền lở lói của dãy nhà thì kể từ thời Xô Viết vẫn chưa được tu bổ lại. Khu nhà là một trong những công trình của Chế độ Trước mà các cư dân của Oulan-Bator mới khinh miệt bỏ mặc cho tự xuống cấp tới khi nào chúng chỉ còn là đống đổ nát. Theo thời gian, băng giá và dông lốc đã làm xi măng bong tróc đến mức trơ lõi sắt hoen gỉ vốn được dùng làm cốt cho những tấm bê tông tồi. Không có tên trên hộp thư, cũng chẳng có tên trên cửa. Yeruldelgger gõ ba lần mạnh hơn mức ông muốn lên cánh cửa người ta đã chỉ cho ông.
“Cậu là ai?” ông hỏi anh chàng cởi trần ra mở cửa cho mình.
Anh ta không trả lời, mà nhìn Yeruldelgger chằm chằm, kiên quyết chặn đường không cho ông vào trong căn hộ.
“Em yêu à? Một lão khốt thô lỗ mặt mày nhàu nhĩ, có vẻ sắp sửa xung huyết vì nổi khùng và mặc hệt như quân át bích, liệu có thể là bố em không đấy?” cậu thanh niên gân cổ hét lên với ai đó trong căn hộ.
“Có thể lắm, sao thế?” Saraa cất giọng hỏi.
“Vì ông ấy đang ở đây, ngay trước mặt anh, sẵn sàng thụi vào mặt anh!”
“Bố ạ?” Saraa vừa hỏi vừa ló bộ mặt ngạc nhiên ra từ cuối một hành lang.
Yeruldelgger gạt cánh tay cậu thanh niên rồi bước thẳng về phía căn phòng nơi Saraa vừa thận trọng mất hút vào trong.
“Em yêu? Thế nghĩa là sao hả, em yêu ấy?”
“Nói chung thì đó là cách người ta trìu mến gọi người mình yêu!” cậu nhóc đánh bạo. “Ông chưa bao giờ thử à?”
“Đừng vào!” Saraa từ trong phòng vọng ra. “Con đang mặc quần lót!”
Yeruldelgger quay sang phía gã trai, rồi lại quay về phía hành lang.
“Con mặc quần lót làm gì vào giờ này với một đứa con trai trong nhà của con hả?”
“Em yêu?” cậu thanh niên gọi với giọng vờ tự ái. “Anh tiếc là em đã không nói chuyện về anh với bố em!”
“Biến!” Yeruldelgger ra lệnh.
“À cái đó thì, xin phép phản đối Quý Tòa, nhưng cái tổ ấm bé nhỏ êm ái này, nơi chốn khiêm nhường này, nghèo nàn nhưng trung thực, nơi tôi đang ở cùng cô con gái đáng yêu của quý ngài, là căn hộ của tôi!”
Yeruldelgger sắp sửa mất bình tĩnh trước sự giễu cợt xấc xược của gã trai thì Saraa ra khỏi phòng, mặc áo cánh màu đen có gắn đinh. Cô gái đi thẳng tới chỗ gã trai, túm tay cậu ta rồi đẩy ra ngoài chiếu nghỉ.
“Bây giờ, anh bấm chuông đi!” cô nói trước khi đóng sập cửa lại trước mũi cậu ta.
Gã trai lập tức bấm chuông, thế là Saraa hối hả lao tới mở cửa, băng qua trước mặt Yeruldelgger đang sững sờ.
“Ôi, Steeve, là anh!” cô vừa reo lên nũng nịu vừa lao vào vòng tay cậu ta. “Em rất vui vì anh đã đến được. Em nóng lòng muốn gặp lại anh biết chừng nào…”
Cô để cậu ta vào rồi đóng cửa lại, bám lấy cánh tay cậu ta, rồi đến đối diện với Yeruldelgger.
“Bố, con xin giới thiệu với bố Steeve, người đàn ông của đời con. Steeve, em giới thiệu với anh, ba cưng đáng yêu của em, người đàn ông còn lại của đời em!”
“Rất hân hạnh, nhạc phụ,” Steeve lên giọng hào hứng và nhập vai hạnh phúc thái quá. “Saraa đã nói với cháu rất nhiềuuuuu về bác! Cháu vôôôô cùng hạnh phúc vì cuối cùng cũng được gặp bác!”
Yeruldelgger tìm thứ gì đó để trả lời hoặc để đập nát, nhưng Saraa đột nhiên chấm dứt màn kịch, trở lại hờn dỗi và nghiêm túc.
“Bố thấy đấy, có phức tạp lắm đâu,” cô vừa nói vừa quay lưng về phía bố mình để trở vào căn phòng cô vừa từ đó đi ra. “Sự lịch thiệp, tình yêu dành cho người thân, sự ý tứ… bố nên dành thời gian để tâm đến chúng, như thế sẽ tốt cho những gì bố có!”
“Cái mà bố có,” Yeruldelgger trả lời, “là một cô con gái biến mất nhiều tháng liền mà không cho biết tin tức gì.”
“Bố vẫn biết cách tìm ra con đấy thôi!”
“Con đã không hề giúp đỡ bố.”
“Bố là cảnh sát, đó là nghề của bố!”
“Hẳn là con có lý rồi, điều duy nhất mà con gái một cảnh sát chờ đợi từ bố mình hẳn là ông ta phải tìm thấy cô ta khi cô ta trốn.”
“Con không chạy trốn bố!” cô gái quay người lại và gay gắt đáp trả. “Con buộc mình quên bố đi và bố cũng nên làm điều tương tự.”
Saraa lại quay lưng lại với ông rồi đi vào trong phòng. Yeruldelgger đi theo cô và dừng lại trên ngưỡng cửa. Ông đã tưởng đó là một phòng ngủ, nhưng hóa ra lại là phòng làm việc đầy chật máy tính và những thiết bị khác xa lạ với ông, được nối với nhau bằng đủ loại dây cáp.
“Đây là studio của bọn cháu!” Steeve giải thích, rất hài lòng được tháo ngòi nổ cho bầu không khí căng thẳng. “Chính tại đây bọn cháu đưa lên mạng Ovooïd, blog của Saraa. Blog là…”
“Tôi biết blog là cái gì,” Yeruldelgger gắt. “Gantulga cũng làm việc cho Ovooïd phải không?”
“Không ai làm việc cho Ovooïd cả. Mọi người cùng tham gia. Đây là truyền thông tham dự.”
“Vậy Gantulga có tham dự không?” Yeruldelgger sốt ruột hỏi.
“Chúng con không cung cấp thông tin về các cộng tác viên của mình cho cảnh sát!” Saraa đáp, mà không quay lại.
Yeruldelgger im lặng một lát. Saraa đã bị chấn động mạnh bởi cuộc điều tra gần đây nhất của ông. Người ta đã nhắm vào cô để khiến ông dao động, nhưng những biến cố đó đến giờ đã qua được hơn một năm. Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, ông tin mình tìm lại được cô con gái. Saraa và Gantulga đã trở nên thân thiết như hai chị em. Thế rồi Saraa lại dần xa cách ông, và dường như cô muốn trở lại gây hấn để căm ghét ông, trong khi ông không thể nào hiểu nổi vì sao.
“Nghe này, Saraa, chúng ta không bắt đầu lại thế nữa, được chứ? Con đã chứng tỏ cho bố thấy cả nghìn lần rằng bố lo lắng cho con cũng chỉ vô ích. Vậy thế này đi: hãy sống cuộc sống của con và quên bố đi nếu điều đó làm con thấy hạnh phúc. Bố chỉ tìm Gantulga thôi. Ông lão cho Colette, mẹ Ganshü, thuê căn lều đã không nhìn thấy cậu ta một thời gian rồi, và cả Ganshü cũng đã biến mất. Có vẻ con vẫn hay quay phim hai đứa chúng nó, vì thế hẳn con phải biết gì đó chứ?”
Saraa vẫn im lặng, nhưng ánh mắt cô trao đổi với Steeve khiến Yeruldelgger cảnh giác.
“Cái gì? Hai người biết gì hả?”
“…”
“Saraa, Colette chết rồi.”
“Colette chết rồi?”
Vẻ ngạc nhiên của Saraa là chân thành. Cũng như nỗi đau khổ lập tức đè nặng, làm giọng cô lạc đi.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có kẻ đã cắt cổ cô ấy trong phòng khách sạn và người ta đang cố gắng đổ tội lên đầu bố.”
“Đổ tội cho bố? Bố lại can dự gì đến chuyện đó vậy?”
“Chẳng gì cả. Colette muốn gặp bố để nói vài điều có vẻ đang dằn vặt cô ấy. Người ta tìm thấy cô ấy bị sát hại trong căn phòng nơi lẽ ra bố đã gặp cô ấy. Và từ lúc nói chuyện với ông lão bán buzz xong, bố tự nhủ rằng có thể cô ấy muốn nói với bố về Ganshü và rất có thể vì vậy mà cô ấy chết.”
Thêm lần nữa Saraa lại giữ im lặng và quay sang Steeve. Cậu ta vừa nhìn Yeruldelgger chằm chằm vừa nghịch chiếc bật lửa dùng một lần giữa các ngón tay.
“Không, không phải thế!” Saraa vừa nói vừa giật cái bật lửa khỏi tay cậu ta. “Với ông ấy thì không!”
“Anh chỉ làm công việc của người viết blog thôi mà,” Steeve yếu ớt phản đối.
“Cậu ta làm gì vậy hả?” Yeruldelgger hỏi, ông đã cảnh giác trở lại. “Cái bật lửa này là gì vậy?”
“Một máy ảnh,” cậu thanh niên thú nhận.
“Cái này là máy ảnh hả?”
Không trả lời, Steeve đứng dậy rồi đi về phía một trong các máy tính. Cậu ta mở trình tìm kiếm và gõ mấy từ khóa: bật lửa, máy ảnh, gián điệp. Chỉ sau chưa đầy một giây, trên màn hình hiển thị gần hai triệu kết quả. Cậu ta bấm bừa vào một đường dẫn và cho hiển thị trang chủ của một công ty Trung Quốc. Công ty Trách nhiệm hữu hạn Điện tử Thâm Quyến Keenpower, có trụ sở tại Quảng Đông, chào hàng, bên cạnh những sản phẩm khác, Bật lửa Máy ảnh Gián điệp HD có thẻ nhớ. Cho phép lưu trữ các đoạn phim độ phân giải 720x480 với ba mươi ảnh mỗi giây hoặc lưu trữ ảnh cỡ 4032x3024 dưới định dạng JPEG trên thẻ nhớ 16 GB trong thời gian hoạt động chín mươi phút. Với giá 30,5 đô la Mỹ. Steeve lấy bật lửa từ tay Saraa rồi đưa cho Yeruldelgger.
“Cái bật lửa của bọn cháu là loại HD 720p. Nó cũng dùng để châm thuốc lá được. Nó làm bọn cháu tốn thêm 10 đô nữa, nhưng đỡ gây nghi ngờ hơn một cái bật lửa không đánh lửa.”
Cậu ta lập tức lấy lại món đồ rồi biểu diễn cách làm xuất hiện đầu cắm USB ra bằng cách tháo nắp bật lửa.
“Cái hay là không phải bật lửa dùng xăng. Nó đánh lửa bằng điện. Thế nên khỏi cần chỗ chứa xăng và thể tích này được dùng cho khối công nghệ cao nho nhỏ.”
Cậu ta tháo miếng đậy bằng nhựa đen che giấu loạt giắc cắm kết nối khác nhau.
“Một lợi thế nữa của dòng thiết bị này là nó có cả micro. Và cả một thẻ nhớ 32 GB…”
Yeruldelgger không thốt nên lời. Gần hai triệu trang mạng chào bán trên Internet những chiếc bật lửa gián điệp cho phép lưu trữ hàng nghìn bức ảnh chỉ với giá ba mươi đô la. Chưa nói tới việc còn có thể có cả những chùm chìa khóa gián điệp, những hộp phấn gián điệp, đồng hồ đeo tay gián điệp, đồ trang sức gián điệp… Rõ ràng Anh Cả[1] chẳng là gì cả nếu so sánh với hàng tỷ Tiểu Ca đang theo dõi lẫn nhau. Saraa tin rằng cô hiểu được cơn chấn động về đạo đức đã khiến bố cô choáng váng và muốn giải thích. Nhưng Yeruldelgger đã đóng sập cửa lại.
“Không thể tin được!”
Saraa chạy ra chiếu nghỉ để níu ông lại, nhưng ông đã vùn vụt lao hai bậc một xuống cầu thang.
“Bố muốn gặp con đầu giờ sáng mai ở Sở Cảnh sát về chuyện của Gantulga và Ganshü.”
“Steeve cũng phải đến ạ?” Saraa lớn tiếng hỏi.
Yeruldelgger hét vọng từ tầng trệt:
“Bố mà gặp lại thằng đó, bố sẽ cho nó đi tù mọt gông!”
❀ ❀ ❀
[1] [^b14]: Ám chỉ câu nói “Big Brother is watching you” - “Anh Cả đang theo dõi bạn” trong tác phẩm 1984 của George Orwell.