Ông thả người trượt đi xa hết mức tới tận một nếp gấp nữa của bề mặt thảo nguyên. Vào mùa xuân, các dòng sông đột nhiên trở nên hung dữ luôn tạo thành những lòng sông ngoằn ngoèo và bị cắt xẻ giữa các đồng bằng mênh mông nơi chúng tìm lối chảy qua. Vào mùa đông, dưới lớp tuyết, những khu vực rộng mênh mông có vẻ như bằng phẳng và trơn nhẵn nhờ đóng băng, song những ánh phản chiếu rất dễ gây nhầm lẫn. Yeruldelgger đã tới một nhánh khác của dòng sông đóng băng và di chuyển ngược lên, luôn ngụy trang dưới tấm vải bạt trắng, ở ngoài tầm mắt của Erdenbat. Khi ông nghĩ đã đi ngược lên đủ xa để ở đằng sau y, ông leo lên tới chỗ bờ sông đóng băng để tìm kiếm Erdenbat, nhưng không thấy gì. Thảo nguyên trải ra ngút tầm mắt và dừng lại đúng ở đường chân trời, như thể bị chặt rời ra khỏi bầu trời ánh bạc.
Ông quan sát từng đụn tuyết, từng ụ băng, nơi Erdenbat có thể ẩn nấp trong bộ trang phục dã chiến màu trắng của y mà không bị lộ. Trong lúc tìm kiếm y ở đằng xa, ông phát hiện ra, ở cách xa hơn rất nhiều, một điểm chuyển động đang di chuyển chậm rãi.
“Ông không dám tới một mình à?” Yeruldelgger giễu cợt.
“Người đó không đi cùng tôi,” giọng Erdenbat trả lời.
“Người đó cũng không đi cùng tôi.”
“Vậy là một thợ săn du mục rồi…”
“Kẻ đó không đi theo tuyến đường của một người cưỡi ngựa.”
“Vậy là một thợ săn đi môtô trượt tuyết.”
“Từ lúc nào người du mục đi săn trên môtô trượt tuyết vậy?”
“Ai bảo anh rằng đó là người du mục?”
Lần này Yeruldelgger không trả lời. Có điều gì đó trong giọng nói của Erdenbat khiến ông lo lắng. Đó là giọng của một người không chút sợ hãi. Không phải của một người bị truy đuổi. Ông đột ngột lăn người nằm ngửa ra, và Erdenbat đang ở đó, đứng trước mặt ông.