Thời Hoang Dã

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
# 26 … vào dòng xe cộ hỗn loạn của thành phố.

❊ ❊ ❊

Yeruldelgger trông thấy chiếc Lexus có kính đen và lập tức hiểu ra nó ở đó đợi mình. Bối cảnh đượm vị đắng ngắt của chuyện đã từng gặp qua, nhưng ngày hôm ấy ông không có tâm trạng để bị dắt mũi thêm lần nữa. Cửa kính phía sau xe hạ xuống, và một bàn tay xuất hiện ra hiệu bảo ông lại gần, thế nên ông rút súng rồi đi thẳng tới chỗ chiếc xe. Nhưng khi ông sắp thấy mặt người đã gọi mình thì kính cửa xe lại im lặng trượt lên. Ngạc nhiên, ông đối diện với hình ảnh phản chiếu khuôn mặt mình, nơi hai đốm sáng đỏ đang nhảy múa trên trán. Thông điệp đã rõ ràng, song ông vẫn giữ súng trên tay, ngay cả khi khung kính trượt xuống lần nữa và người nọ từ trong xe nghiêng người để nói với ông. Chừng năm mươi tuổi, khá bảnh bao, trong đôi mắt hiện rõ niềm tin mình là kẻ mạnh hơn.

“Tôi rất tiếc, nhưng ông có tiếng là bạo lực.”

“Tôi có không ít lý do để như thế vào thời gian gần đây,” Yeruldelgger đáp.

“Tôi còn những lý do khác nữa cho ông, nếu ông muốn.”

Cửa xe mở ra. Yeruldelgger do dự rồi quyết định chui vào trong xe. Lần gần đây nhất khi ông chấp nhận lời mời kiểu này, bố vợ ông đã cho tay cựu vô địch đô vật làm lái xe cho ông ta khi đó nện ông một trận nhừ tử giữa đêm khuya bên rìa một con đường giữa thảo nguyên.

“Ông yên tâm, không có gì phải ngại cả. Tôi không phải là Erdenbat.”

Yeruldelgger không ngốc. Đó là cách để người đàn ông trong chiếc Lexus nói rằng ông ta biết rất nhiều về ông.

“Ông biết gì về bố vợ tôi?”

“Hơn những gì ông ngờ đấy. Và rất có thể còn nhiều hơn những gì mà chính ông biết, bất chấp mối quan hệ gia đình giữa hai người.”

“Ông ta đã cử ông tới hả?”

“Ông nghĩ là ông ta còn sống sao?”

“Tôi hy vọng ông ta chết rồi. Còn ông là ai mà yêu cầu một cảnh sát tuân lệnh mình dưới sự đe dọa của hai tay bắn tỉa vậy?” Yeruldelgger hỏi, không buồn trả lời.

“Theo ông thì sao?”

“Một người thiếu lý lẽ thuyết phục…”

“Ông nhầm rồi. Tôi không có mặt ở đây để thuyết phục ông về bất cứ điều gì. Chính ông là người có những điều cần cho tôi biết.”

“Tại sao tôi lại phải làm thế?”

“Vì tôi là lãnh đạo cơ quan an ninh của đất nước này, và tôi yêu cầu ông làm điều đó với tư cách một người bạn, người đàn ông đáp.”

“Hãy để tôi tự chọn bạn bè cho mình,” Yeruldelgger trả lời. “Ông muốn biết cái gì?”

“Cơ quan ông đã yêu cầu nhận diện một mẫu ADN.”

“Có thể lắm. Đó là một phần nghề nghiệp của chúng tôi.”

“Hồ sơ đó nhắc tới một người không rõ danh tính ở Otgontenger.”

“Thế thì sao?”

“Ông biết gì về người không rõ danh tính này?”

“Thế còn ông, ông biết gì về anh ta?”

“Tại sao ông lại nghĩ là chúng tôi biết người đó?”

“Bởi vì ông đang tìm hiểu xem chúng tôi biết những gì về người này.”

Người đàn ông không trả lời ngay lập tức. Ông ta quay sang Yeruldelgger và nhìn ông hồi lâu. Có gì đó thay đổi trong ánh mắt ông ta.

“Tên tôi là Bathbaatar. Tôi là giám đốc Cơ quan An ninh Quốc gia. Mẫu ADN mà ông yêu cầu phân tích tương thích với ADN của một nhân viên dưới quyền tôi.”

“Làm thế nào ông biết chắc vậy được, chúng tôi còn chưa có kết quả cơ mà?”

“Chúng tôi thì có rồi và không còn nghi ngờ gì nữa. Người này hoạt động ngầm sau khi thâm nhập một mạng lưới tội phạm nhưng đã nhiều tuần nay không còn báo cáo về. Vì thế tôi cần biết những gì ông biết về anh ta.”

“Anh ta đã thâm nhập mạng lưới nào vậy?”

“Không hề muốn xúc phạm ông, nhưng đây không phải là phạm vi trách nhiệm của ông. Đây là vấn đề an ninh quốc gia. Tôi không thể nói gì thêm với ông về việc này.”

“Như thế là quá ít hợp tác với một người muốn tiếp cận các hồ sơ của chúng tôi.”

“Tôi không muốn phá hỏng chiến dịch đang được thực hiện, tôi nghĩ ông có thể hiểu điều đó. Nhưng ít nhất chúng ta cũng có cơ hội biết về nhau, điều này có thể sẽ hữu ích cho ông trong tương lai.”

“Ông là ai cũng chẳng quan trọng với tôi, và tôi không muốn nợ gì ông hết. Tôi sẽ nói cho ông những gì chúng tôi biết, nhưng chỉ vì tôn trọng một người chết trong khi làm nhiệm vụ thôi.”

Bathbaatar ra hiệu cho lái xe, người này lập tức nổ máy. Chiếc xe chạy ra Đại lộ Hòa bình rồi lăn bánh hồi lâu về phía Đông. Yeruldelgger tự hỏi liệu ông ta có biết chính trên con đường này Erdenbat đã cho thủ hạ hành hung ông hay không.

“Erdenbat thường xuyên bạo lực quá mức cần thiết…” Bathbaatar nói như thế ông ta đọc được ý nghĩ của Yeruldelgger.

“Ông nói về ông ta như thể ông ta còn sống vậy nhỉ?”

“Phải…”

“Ông ta còn sống sao?”

“Tất nhiên. Ở đâu đó…”

Vậy là Yeruldelgger quyết định nói với người đàn ông này, tin chắc rằng sẽ có ngày ông cần yêu cầu điều gì đó từ ông ta. Ông kể cho ông ta tất cả những gì mình biết về cái xác trên núi Otgontenger cũng như hoàn cảnh Agop phát hiện ra nó.

Bathbaatar lắng nghe mà ít đặt câu hỏi, trừ lúc Yeruldelgger mô tả cách thức ông già Armenia có thể bị sát hại. Ông ta tỏ ra rất chăm chú và gật đầu tán thưởng những suy luận của Yeruldelgger khi lý giải chi tiết này hay chi tiết kia.

Khi viên cảnh sát nghĩ đã cung cấp tất cả thông tin ông sẵn sàng chia sẻ, chiếc Lexus cũng về tới điểm xuất phát của nó. Người lái xe chui ra khỏi xe rồi mở cửa sau bên Yeruldelgger ngồi.

“Cảm ơn ông đã giúp đỡ,” Bathbaatar vừa nói vừa chìa tay ra cho viên cảnh sát, “những thông tin của ông sẽ cho phép chúng tôi tiếp tục cuộc điều tra.”

“Liệu có phải thế nghĩa là chúng tôi buộc phải dừng vụ án lại?”

“Đúng.”

“Vậy mà tôi đã tin là chúng ta sẽ hợp tác…”

“Đừng bao giờ tin các cơ quan tình báo.”

“Tôi sẽ ghi nhớ điều này.”

“Đừng cay đắng thế, chúng ta đã hòa. Tôi đã có ích cho ông rồi…”

Yeruldelgger không hỏi vì sao hay như thế nào. Ông ra khỏi xe mà không bắt bàn tay Bathbaatar chìa ra cho mình và rời đi không ngoái đầu lại. Ông hình dung chiếc Lexus rồ máy ngay để nhẹ nhàng hòa vào dòng xe cộ hỗn loạn của thành phố.

Lê Đình Chi dịch • Les Temps Sauvages • (Yeruldelgger, #2)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ian Manook

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.